TRÁI TIM HAI LẦN YÊU EM
năm
đó cô 28 tuổi anh 30, cô và anh cùng làm trong một công ty liên doanh
nước ngoài, Anh làm nhân viên thị trường, còn cô làm việc trong phòng dự
án của công ty. Cô với vẻ bề ngoài thông minh lạnh lùng, cô được quan
tâm đặc biệt của những người khác phái, trong đó có các đồng nghiệp
trong cơ quan
Anh
cũng nằm trong số bọn họ, bị vẻ lạnh lùng huyền bí của cô lôi cuốn.
trái ngược với kẻ công khai theo đuổi cô, anh thầm lặng quan tâm cô,
bằng những tách café thơm nồng mỗi buổi sáng sớm đến văn phòng, hoặc
những khi phòng dự án bận rộn, anh cũng có thói quen ở lại làm việc chờ
cô cùng về. cô có thói quen thích được lòng vòng hàng giờ trên se bus
sau mỗi giờ tan sở, anh cũng lặng lẽ theo cô ra bến xe, và thường ngồi
tại dẫy ghế đối diện với cô chỉ để ngắm vẻ thư thái của cô khi cô nhìn
ra ngoài cửa kính của xe,
Mỗi
lần như vậy, và cô đều chỉ mỉn cười chào nhau mà chưa bao giờ nói
chuyện với nhau cả, nhưng như vậy cũng để anh thao thức suốt đêm trong
nỗi nhớ về cô….
Valentime
năm ấy, công ty cổ tổ chức cuộc thi tình nhân cho những người độc thân,
và năm đó theo bốc thăm, cô và anh trở thành đồng đội, thưc ra cô cũng
không thích những nơi ồn ào và những hoạt động như vậy, nhưng do yêu
cầu của sếp nên cô cũng đành nghe theo, cô hờ hững tham gia các trò chơi
và đó là lần đầu tiên, tay cô chạm tay anh, rồi môi chạm nhẹ môi trong
những trò chơi tập thể, cả hai đều thể hiện sự bối rối ngượng ngùng khi
làm sát cánh bên nhau trong các trò chơi, và là lần đầu tiên anh và cô
nói chuyện với nhau.. trái tim anh biết chắc chắn đã thuộc về cô, trong
khi đó trái tim cô vẫn còn dành cho một chân trời xa thẳm….
Lần
đó, khi theo cô trốn ra khỏi đám đông tập thể, trên tầng thượng cao
nhất, anh thấy cô lặng lẽ ngồi đó, mặc kệ những giọt nước mắt tuôn rơi
và giá lạnh của những ngày đầu xuân. Anh đến bên cô, không nói lời nào
cả, mà chỉ nhẹ nhàng khoác chiếc áo khoác cho cô, tay lau khô những gọt
nước mắt của của cô… rồi đẩy nhẹ để cô tựa nên đôi vai của mình. Cô
không biết mình đã ngồi cùng anh bao lâu, chỉ im lặng để những giọt nước
mắt lăn lăn trên má… trời càng khuya, càng lạnh, nhưng anh hi vọng hơi
ấm mong manh của mình có thể sưởi ấm cô lúc này…..
Chợt cô nức nở…..
Em rất nhớ anh ấy…. nhớ lắm… nhớ đến cồn cào… nhớ quá …. Su của em…
Em đi tìm Su đi… đừng hành hạ mình trong nỗi nhớ như thế…..
Chợt như nỗi đau sâu thẳm trong cô được khơi ra….
Không… không … thể tim được .. Su nữa rồi…
Cô vỡ oà nước mắt, sối sả rơi trên gương mặt diễm lệ đầy u buồn của cô… từng tiếng, từng tiếng nức nở nghẹn ngào
Su đã bỏ em đi thật, bỏ em đi mãi rồi… vào ngày valentine năm ấy…
Su
đã mãi mãi không tỉnh lại nữa… bó hoa và socola, cả chiếc nhẫn vẫn
nguyên vẹn đấy… chỉ có Su mãi mãi không thể cầu hôn, mãi mãi không thể
đeo vao tay em chiếc nhẫn này nữa…
Em
muốn đi tìm Su, ở đâu đó trên thiên đường, nhưng Su không muốn vậy, Su
muốn em sống , Su muốn em cười… Su muốn em hạnh phúc… nhưng em sao có
thể hạnh phúc được khi thiếu Su….
Anh bối rối, không biết phải nói gì, bởi giờ đây anh mới hiểu đằng sau vẻ lạnh lùng của cô là một con tim đang đau đớn đến vậy…
Anh
ôm chặt cô, mặc kệ cho giá lạnh, và cứ để cô thút thít với nỗi đau của
trái tim, chỉ hi vọng rằng anh có thể dùng chút ấm áp của tim mình sưởi
ấm cho trái tim lạnh băng của cô.
Anh
nhẹ nhàng an ủi, Su đi rồi, nhất định Su sẽ cử thiên sứ đến bên em và
trái tim cậu ấy, đẫu ngừng đập những chắc chắn vẫn còn nồng nàn ở bên
cạnh em….
Trái tim…đúng .. vì trái tim của Su vẫn còn trên thế giới này nên cô mới tiếp tục sống, tiêp tục hi vọng…
Chợt
trong cô có một chút tia nắng ấm áp, không biết đó là Su hay là do
người bên cạnh cô mang lại, chỉ có điều nói được những điều giấu kín
trong tim, cô bắt đầu cảm thấy nhẹ lòng hơn….
Những
ngày sau đó, anh và cô nói chuyện với nhau nhiều hơn và cô biết anh vẫn
thường xuyên đi theo mình, thường xuyên chăm sóc mình âm thầm lặng lẽ
và những ấm áp trong cô, cô không biết đó là cảm giác gì, cô cũng không
ngần ngại đón nhận như một món quà và như một thiên sứ mà Su đã cử đến
bên cô…
Mùa
hè năm ấy, anh ngỏ lời cầu hôn với cô, lời câu hôn giản dị chân thành
hết sức, không nến, không hoa, chỉ có những sao đêm mùa hạ, chỉ có không
gian tĩnh mịch mà cô có thể nghe rõ được tiếng trái tim của anh đập rộn
ràng, quen thuộc, cảm giác quen thuộc như từ rất lâu rồi, quen thuộc
đến đỗi ngày lần đầu tiên anh ôm cô trên sân thượng công ty và ngày
valentine ngày ấy cô đã ngỡ đó là Su, nhưng … không…. Không thể nào…
chắc có lẽ nhớ Su quá mà cô sinh ra ảo giác như vậy thôi…
Cô
nhận lời cầu hôn của anh, nhưng cô cũng nói cho anh biết, rằng cô sẽ
không bao giờ quên được Su.. anh vui mừng và trái tim anh từng nhịp từng
nhịp đập rộn ràng như chưa bao giờ rộn ràng như thế.. như lần đầu tiên
anh gặp cô… trái tim thổn thức … loạn nhịp… liệu đó phải chăng là số
phận…. Anh thầm cảm ơn người đã cho anh mạng sống… lẽ ra anh đã không
thể được hưởng niềm hạnh phúc đến vậy nếu không có người ấy….
Buổi
sáng hôm ấy anh đến đón cô từ rất sớm, anh mua một bó hoa lan cát tường
mầu tím… Loại hoa mà ngày trước Su của cô rất thích… hai người cùng đi
băng qua những con đường mà cô càng ngày càng thấy quen thuộc, con đường
dẫn đến nơi mà Su của cô mãi mãi an nghỉ, nước mắt cô lại rơi .. cổ
họng nghẹn ứ không nói được lời nào cả, gnồi đằng sau se anh cô nghẹn ào
….chợt bàn tay anh nắm lấy bàn tay cô….
À
có chuyện này anh chưa bao giờ kể với em…. Anh vốn bị bệnh tim bẩm
sinh, người ta bảo anh không thể sống quá 25 tuổi được,… năm đó anh 25
tuổi, phát bệnh cự nặng, bố mẹ ở nhà tưởng chừng không có hi vọng cứu
sống anh nữa, và đã chuẩn bị hậu sự cho anh nữa đấy ...
Ngày
ấy, có một chàng trai trẻ bị tai nạn giao thông , cậu ấy chắc chắn mình
không qua khỏi, nhưng cậu ấy muốn giữ lại trái tim cho một người con
gái, nên cậu ấy đã tình nguyện hiếm tim . Lúc đó, bác sỹ điều trị cho
anh đã thấy được cơ hội đó và ông là người đầu tiên phẫu thuật cấy ghép
tim ở nước mình… rồi từ đó anh được sống khoẻ mạnh với trái tim mới, cho
anh nhiều cơ hội và niềm vui hanhk phúc như hiện nay,
Từ
khi được phẫu thuật tim, anh thay đổi lạ lắm, trong giấc mơ lúc nào có
hoa Cát tường mầu tím, một người con gái rất giống em, chỉ có điều cô ấy
hồn nhiên nhí nhảnh, rất hay cười.. với đôi mắt vui tươi…
Lần
đầu tiên anh gặp em… trái tim anh đã có cảm giác quá quen thuộc, cảm
giác rung động và thân thiện như đã rất lâu rồi, và nó chắc chắn đã
thuộc về em, không hiểu sao những thói quen của em,, anh đều biết rất
rõ, như café thêm một chút sữa milo, và sở thích lang thang trên xe bus,
Rồi
anh đến nhà cậu ấy, gặp bố mẹ cậu ấy, họ nói cho họ biết anh là người
đựơc cậu ấy hiến tặng tim… hai bác ấy rất vui và nhận anh làm con nuôi
và anh biết….Su của em là cậu ấy… và trái tim cậu ấy mách bảo anh tìm
đến em…..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét