Quay lưng đi để lại bắt đầu
Linh
hấp tấp dắt xe máy nhào ra đường. Thành phố giờ tan tầm. Dòng người
căng tràn trên các phố đổ về những ngóc ngách chật tối, lắt léo và ẩm
ướt. Nó muốn phóng xe thật nhanh để gió thổi tung hết cảm giác ngột ngạt
và bức bách này.
Thành
phố ngột ngạt mùi khói xăng. Thành phố muốn nổ tung vì dòng người, vì
ngàn vạn âm thanh cùng đua nhau tấu lên. Nó lao xe trên đường như một kẻ
thèm tốc độ, thèm phá phách, thèm nghiền nát một cái gì đó. Giá như
trời đừng oi ả thế mà mưa đi, giông đi, sấm chớp giật đùng đùng, mưa như
quất nước vào mặt. Ngàn vạn người đi đường sẽ lao vội lên vỉa hè. Và nó
sẽ thênh thang trong mưa. Những ngọn roi nước sẽ làm nó tứa máu.
Dòng người vẫn cuồn cuộn đổ về những ngóc ngách chật tối và ẩm ướt một cách trật tự. Đời vẫn trôi bình yên.
Nó
mệt mỏi tấp xe vào Gió. Quán vắng heo vắng hút. Chẳng ai uống cà phê
vào giờ này.Nó gọi ly café đen không đường, rồi mệt mỏi ngả người ra sau
ghế, mắt lơ đễnh nhìn vào những ngọn đèn nhấp nháy xanh xanh đỏ đỏ
giăng trên bụi cây.Mới đó mà đã nhanh quá 2 năm rồi, nó trưởng thành hơn
rất nhiều sau cái ngày Phong bỏ nó mà đi chỉ có Gió là vẫn thế, có
chăng chỉ là một chút thay đổi nhỏ, đôi khi nó thấy cảm ơn Việt vì đã
duy trì Gió, đã giữ lại để nó còn có 1 nơi lui tới mỗi lúc thấy chênh
vênh hụt hẫng.
Mọi
kí ức cứ thế tự động ùa về, cái ngày này cách đây 3 năm nó đã gặp
Phong, cũng lại là ngày này cách đây 2 năm Phong bỏ nó bơ vơ giữa công
viên để đi gặp lại mối tình đầu.
Đôi
khi nó thấy thật buồn cười, cái tình yêu 1 năm của chúng nó không phải
là ngắn nhưng cũng không đủ dài để có thể níu giữ Phong. Phong sẵn sàng
bỏ lại tất cả, bỏ lại nó, bỏ lại gia đình bạn bè bỏ lại Gió nơi Phong đã
dành bao tâm huyết để đi theo tiếng gọi tình yêu thì nó đâu còn gì để
mà níu giữ nữa. Ngày Phong đi nó tránh gặp mặt, không phải nó sợ mình sẽ
khóc, nó sợ nghe tiếng xin lỗi từ Phong, nếu như thế nó sẽ có cảm giác
Phong có lỗi với nó thật, mà trong chuyện này không ai có lỗi, có chẳng
chỉ là sự trớ trêu của cuộc đời khi mối tình đầu của Phong không ai khác
lại chính là bà chị họ mà nó rất mực yêu quý.
Bạn
bè luôn hỏi sao nó không hận chị vì đã mang Phong của nó đi, đâu phải
chị không biết chuyện nó và Phong, nó có gửi hình 2 đứa cho chị xem mà,
chị luôn im lặng mỗi lần nó nhắc tới Phong, ngày đó nó đã không hiểu.
Cho tới tận bây giờ nó vẫn chưa một lần ghét chị bởi đơn giản tình yêu
không hề có lỗi, bởi đơn giản Phong chưa bao giờ thuộc về riêng nó.
Chị
và Phong đâu phải vì hết yêu nên mới chia tay, vì cả hai không có đủ
lòng tin cho tình yêu xa cách nửa vòng trái đất, đấy là sau này nó nghe
chị kể thế còn khi yêu Phong nó không hỏi, không tò mò thắc mắc về mối
tình trước của Phong vì nó vốn luôn tin hiện tại mới là quan trọng.
Đang
miên man suy nghĩ thì Việt bước ra, Việt vẫn thế, vẫn cái dáng tất bật
của ông chủ nhỏ, vẫn cái tính hay cằn nhằn chuyện nó uống café và cũng
vẫn luôn luôn xuất hiện bên cạnh mỗi lúc nó thấy tâm trạng tồi tệ nhất.
- Uống thế sẽ không tốt đâu, để Việt làm cho ly Chip nhé.
- Việt biết là Linh không bao giờ uống lại kể từ ngày đó nữa mà, sẽ không tìm thấy được hương vị như thế nữa đâu.
Việt lắc đầu ngán ngẩm, nó biết hôm nay Linh sẽ buồn nhiều lắm nên im lặng chờ đợi Linh mở lời.
- Hôm nay Phong về nước đó.
- Ừ, có nghe Phong nói rồi, Phong cũng nói muốn gặp Linh.
Việt
lặng lẽ quan sát Linh, nó biết Linh đang bối rối, Việt cũng lại biết 2
năm qua không ngày nào Linh thôi nhớ về Phong. Việt thấy hối hận, bao
lâu nay nó vẫn hối hận vì đã để Phong và Linh gặp nhau, đôi khi nó thấy
ghét chính bản thân mình vì đã ích kỉ, vì cái cảm giác thân thiết từ
nhỏ, cảm giác 2 đứa đã hiểu quá rõ về nhau khiến Việt không nhận ra tình
cảm lâu nay mình dành cho Linh không đơn giản chỉ là tình bạn.Chỉ tới
khi Linh với Phong là 1 đôi nó mới nhận ra, muộn mất rồi, 2 người bạn
thân của mình vui vẻ hạnh phúc bao nhiêu thì nó lại đau khổ bấy
nhiêu.Từng ngày, nó luôn cố gắng che giấu cảm xúc của mình, mệt mỏi lắm,
nó nghĩ Linh biết.
Cái
ngày nhìn thấy Phong ôm Trang trong Rainbow Việt như phát điên, không
kịp nghĩ ngợi gì nhiều vội vã phóng xe ra công viên đón Linh, ngồi ở đó
tới 12h khi đã chắc chắn Phong sẽ không đến Linh mới chịu ngoan ngoãn
theo Việt ra về.
2
năm qua Việt đã cố gắng từng chút một để con bạn mình không phải chịu
tổn thương quá nhiều, và giờ đây Phong trở về, nó biết Phong muốn trở
lại với Linh. Đã nhiều lần Phong than phiền vì hóa ra tình yêu của Phong
với Trang không đẹp như những gì 2 đứa tự vẽ ra, cuộc sống nơi xứ người
với những nỗi lo toan thường nhật, những bon chen đã đẩy Phong và Trang
ra xa nhau, điều gì đến cũng phải đến, 2 người chia tay và lần này là
vì không còn tình yêu. Nó không biết mình nên buồn hay vui với sự trở về
của Phong, vui vì Linh sẽ hạnh phúc, vì nó biết giờ đây người con gái
Phong yêu nhất chỉ có Linh mà thôi, nhưng còn nó???
- Có lẽ Linh sẽ đi gặp 1 lần, cũng đâu thể trốn tránh mãi được.
Việt
lặng lẽ theo Linh tới chỗ hẹn , nó chỉ muốn chắc chắn một điều Linh sẽ
không sao, nó cũng muốn nhìn thấy nụ cười của Linh, từ xa nó đã thấy
Phong ngồi đó, vẫn cái dáng ngồi quen thuộc và có chút bối rối
Linh không bước vào quán mà đứng lại nói chuyện với một cậu bé nào đó rồi quay xe tiến về phía Việt đang đứng ở một con hẻm.
Linh không bước vào quán mà đứng lại nói chuyện với một cậu bé nào đó rồi quay xe tiến về phía Việt đang đứng ở một con hẻm.
- Sao Linh lại ở đây?
- Không ở đây thì ở đâu hả Việt.
Cái nháy mắt của Linh làm Việt đỏ mặt:
- Sao Linh không gặp Phong?
- Chờ Linh gửi xe rồi chở Linh đi chơi đi, hôm nay trời đẹp thế này mà về nhà sớm thì phí lắm!
Việt
thấy lưng áo mình ướt đẫm, nó biết Linh đang khóc nên cứ để mặc con bạn
khóc thỏa thích, có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng Linh khóc vì Phong...
Trời
bỗng đổ cơn mưa, ai ai cũng hối hả trên đường chỉ mong nhanh về nhà,
chẳng ai để ý đến có 2 đứa đang tha thẩn đi dưới mưa, lâu lắm rồi cả
Việt và Linh không có cái cảm giác bỗng nhiên muốn trở về ngày còn bé
như thế này, ai cũng theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình.
...
Việt:
Có ai đó đã nói rằng, thật khó chia động từ "yêu": quá khứ của nó không
đơn giản, hiện tại chỉ là trình bày, còn tương lai vẫn còn ở thức điều
kiện. Cũng có lẽ bởi vậy mà cho tới bây giờ, tình yêu vẫn luôn là một bí
ẩn mà con người chưa thể định nghĩa và lí giải nổi. Nhưng, tình yêu vẫn
cứ đến bên mỗi người như một món quà mà Thượng đế ban tặng. Nó vẫn ngân
lên trong muôn vàn cung bậc của xúc cảm.
"Yêu
1 người là mong người ấy được hạnh phúc" Còn tôi, có lẽ tình yêu đó
không rộng lớn như thế, tôi ích kỉ giờ đây tôi chỉ muốn giữ Linh lại cho
riêng tôi mà thôi.
Trong
khi đó tại quán café Phong ngồi trầm ngâm với mẩu giấy gấp 4 ngay ngắn
vừa được cậu bé đánh giày chuyển tới, Phong biết mình đã mất Linh thật
rồi.
"Phong
à... Kí ức về anh em đã gói gém xong rồi và giờ là lúc em phải cất nó
đi,em mang theo nó trong hành trình tiếp theo của mình. Em chọn cách
bước đi, em chọn cách gói gém kỉ niệm và đau thương. Có thể ngày hôm nay
đây em vẫn khóc vì anh, khóc vì một tình yêu đã mất. Có thể trên những
hành trình tiếp theo trong chuyến xe cuộc đời sẽ có những phút giây buồn
vui, thành công hay thất bại mà em nhớ đến anh nhưng nỗi nhớ nó dành
cho quá khứ, dành cho những gì đã qua mà em mãi nâng niu và trân trọng.
Giờ đây em biết mình thực sự cần gì em muốn bắt đầu mọi thứ với người
con trai đã luôn bên em mỗi lúc em đau khổ nhất, người cho em lòng tin
và là bời vai vững chắc để em dựa vào. Trước đây em không nhận ra, nhưng
khi nhìn thấy cậu ấy theo em tới chỗ hẹn, em chợt nhận ra em không thể
để mất cậu ấy được, người con trai đó em phải giữ lại cho riêng em"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét