Có lẽ...chẳng phải là yêu...
Anh
quen cô trong một buổi bình minh rực rỡ, chính xác thì cũng chẳng phải
là quen, mà chỉ là gặp gỡ, tức là khi hai con người bất ngờ thấy nhau
qua bờ rào, lúc đó anh vẫn đang cởi trần mặc quần đùi ra sân vươn vai
vài cái ngái ngủ, và sau một chuỗi âm thanh ú ớ không lên lời, anh vội
quay mặt đi thẳng vào nhà. Thật là một khởi đầu tình cờ, không kém phần
bất ngờ và... nói đúng ra thì... hơi mất mặt.
Từ
lúc ông bà Tam chuyển về cạnh nhà anh sống mấy năm nay, anh chưa bao
giờ nghe kể là họ có một cô cháu gái. Chuyện này thật là lạ. Ở cái xóm
nhỏ này, hiếm khi nào có câu chuyện về một gia đình nào đó lại có ít hơn
"cả xóm" biết. Vậy mà anh lại không biết được ông lão hàng xóm nhà mình
lại có một cô cháu gái! Mấy lần anh có thấy con trai ông Tam về chơi,
thấy cả bà vợ và đứa con trai trẻ măng, chắc chỉ tầm 22-23 tuổi.
"Ba, cái cô ở nhà bên là cháu gái của ông Tam ạ? Sao con không bao giờ nghe nói vậy nhỉ?"
"À,
ông Tam có nhắc đến nó vài lần, con Ly ấy, nghe nói nó đi học nước
ngoài mấy năm, cả năm mới về được một lần, mấy lần rồi nó về mày toàn đi
công tác, biết sao được."
Ra
là vậy, Ly, cái tên cũng được đấy, tiếc là vừa nãy ngượng quá chưa kịp
nhìn kỹ mặt mũi cô ta ra sao. Tý nữa có gì anh sẽ giả vờ đi ra vườn,
tiện thể chào hỏi đôi câu, xong có khi phải xin lỗi chuyện lúc sáng. Ôi
lại nghĩ tới chuyện lúc sáng. Thật là mất mặt quá đi mất, đường đường là
một anh tiến sĩ nông nghiệp, vậy mà... Thật chẳng ra làm sao.
Nghĩ
vậy, nhưng cũng phải đợi tới hôm sau, khi mặt trời đã hơi chênh chếch
hàng cây, anh – trong bộ cánh khá chỉnh tề với quần ngố và áo phông –
trịnh trọng đi ra vườn, giả vờ xem xét mấy chậu cây. Nhưng vườn nhà bên
chẳng có ai. Thất vọng, anh định quay vào nhà nhưng vừa mới quay đi thì
bên kia có tiếng bước chân. Anh vội quay lại thì vấp ngay phải con mèo
Kun của mình đã đứng ở chân anh từ lúc nào và... anh hít đất.
"Chào cô, tôi xin lỗi vì hôm qua gặp cô nhưng chưa kịp giới th..."
Anh
luống cuống đứng dậy phủi đất bám trên người vừa nói luyến thoắng như
cái máy, nhưng trước khi nói hết câu anh đã kịp nhận ra trước mặt anh
không phải là cô gái tình cờ gặp hôm qua, mà là ông Tam đang đứng nhìn
anh với con mắt nửa vui thú nửa tò mò:
"Cháu muốn gặp cái Ly nhà ông hở?"
"Dạ k..."
Nhưng vừa mới mở miệng ra và ngôn từ chưa kịp thoát khỏi cổ họng thì ông Tam đã lớn tiếng:
"Ly ơi có người gặp này cháu!"
Thật
là, đúng là một tình huống chẳng thể ngờ đối với chàng trai đang dính
đầy đất, miệng thì há hốc còn mặt thì đỏ bừng. Có khi thay vì nghiên cứu
các giống cây và trồng chúng, anh nên nghiên cứu về "cây người" thì
hơn, bởi giờ đây anh đang đứng như trời trồng tại chỗ, chỉ muốn độn thổ
nhưng chẳng có cách nào. Trước khi anh kịp nghĩ ra chiêu đối phó, ông
Tam đã cười một cái rồi quay luôn vào nhà, và Ly xuất hiện, trông tươi
tắn, rạng rỡ dưới ánh mặt trời lúc này đã chiếu xiên vào gáy anh. Anh
mới bất giác nhận ra điều này, là mặt trời đang ở phía sau anh! Thật là
lạ khi 1 giây trước anh còn đang ngỡ mình bị chói mắt vì bị ánh nắng
chiếu vào.
"Chào anh, ơ,... anh muốn gặp em ạ? – Ly bất chợt hỏi."
"Ơ, tôi,... chẳng là,... chuyện hôm qua, tôi, ơ... tôi chưa biết tên cô." – Anh lúng búng.
"Em là Ly."
"À, tôi, tôi là Trung, rất vui được làm quen, ông bà cô đã chuyển đến đây mấy năm, mà tôi chẳng bao giờ thấy cô nhỉ?"
"Mấy năm rồi em đi du học, hè có về nhà, về đây thăm ông bà vài ngày. Chắc anh không nhìn thấy."
"Vậy, ờ, vậy thôi, chào cô nhé."
Nói
xong anh vội quay ngoắt lại, bước đi như người máy vào nhà mà không
ngoảnh lại lần nào. Chỉ tới khi đóng cửa lại sau lưng, anh mới thở phào
ngồi sụp xuống. Vậy là không quá tệ, dù không phải viễn cảnh mình mong
đợi. Đằng nào thì, trông anh cũng chả khác nào thằng ngố.
Mấy
hôm sau, anh vẫn thường thấy Ly lang thang trong vườn nhà, tưới vài cây
hoa cùng ông Tam. Lần gặp mặt vừa rồi đã lấy đi hết dũng khí của anh,
bây giờ anh chả ra vườn nữa, biết đâu gặp lại Ly, anh lại cư xử như một
thằng ngốc lần nữa, thì còn tệ hơn là không gặp. Thôi cứ để vậy.
...
Bẵng
đi một thời gian, cuộc sống bình thường của anh vẫn cứ tiếp diễn, chỗ
anh làm ở gần quốc lộ. Nhà anh cách trung tâm thành phố 20 cây số, và
sâu vài cây số so với đường quốc lộ chạy qua. Anh vẫn tiếp tục nghiên
cứu giống cây với một niềm đam mê từ thuở còn trẻ con, nhưng công việc
yêu thích của anh thì lại đem lại mức lương ba cọc ba đồng. Nhà anh
không nghèo, nhưng cũng không phải khá giả gì. Ba mẹ anh đều làm ruộng.
Nhưng với anh, việc ấy không quan trọng, miễn là sống thoải mái, vui vẻ
bên những người thân và những làng xóm tốt bụng, có một công việc ổn
định, thì cuộc sống không giàu có cũng chẳng là gì. Cuộc sống ấy vẫn
tiếp diễn như bao nhiêu lâu nay, nhưng trong thời gian gần đây đối với
anh lại có một điều đổi khác, đó là Ly, cô gái nhà bên mới gặp anh có
hai lần, và lần nào trông anh cũng thật là chẳng có dáng. Có mấy lần anh
tặc lưỡi, thây kệ, dù sao đó cũng chỉ là một cô gái bình thường, làm gì
mà mình phải xoắn thế. Nhưng đến lúc anh lấy lại được sự tự tin và gạt
được Ly ra khỏi sự xấu hổ, thì Ly lại chẳng còn ở đây nữa.
"Ơ dạo nay không thấy cái cô Ly nhà bên nhỉ, cô ta lại bay ra nước ngoài rồi ạ?"
"Ờ
không, ba sang chơi bên đấy mấy lần, thì bà Tam bảo nó bây giờ ở thành
phố với bố mẹ nó, học kinh tế bên nước ngoài về, lại hoạt bát, ưa nhìn,
nghe đâu vừa về đã xin được vào công ty nước ngoài làm, lương cao lắm,
mấy chục triệu chứ chẳng chơi. Bà Tam nhớ cháu, nên đến cuối tuần nó lại
về."
Vậy
là Ly đi làm ở thành phố, lương lại cao. Con gái thành phố hay kiêu, cô
ấy lại xinh đẹp giỏi giang vậy, bao nhiêu thằng xin chết, làm sao tới
lượt thằng kỹ sư nông nghiệp quèn như mình. Chậc, thôi. Không nghĩ nữa,
quên cô ta đi là xong.
...
Lần
cuối tuần tiếp đến, anh đã thoáng thấy bóng Ly bên nhà ông Tam, nhưng
anh lập tức ngoảnh mặt đi ngay. Không nên để bị chi phối nữa, quay về
cuộc sống của mình thôi. Anh tự nhủ vậy. Nhưng vẫn có một cái gì đó
không chấp nhận trong anh. "Chắc là bởi cô ấy xinh đẹp, chỉ là thích
nhìn 1 cô gái xinh, có gì đâu mà sai trái, có lẽ... chẳng phải là yêu
đâu".
Nhưng
anh cũng chẳng có nhiều cơ hội để mà nhìn ngó qua hàng rào thấp tỳ giữa
hai nhà. Ly chỉ về nhà ông bà vào cuối tuần thôi. Chiều chủ nhật lại
xách ba lô, túi rau sạch ông bà mới hái ra xe đi vào thành phố. Cũng lạ,
lương lậu mấy chục triệu mà lại đi về nhà ông bà bằng xe buýt. Điều này
anh chẳng thể lý giải nổi.
Mùa
thu vừa xào xạc trút lá, đông đã vội vàng đi qua. Cái lạnh bắt đầu len
lỏi giữa những hàng cây chỉ còn trơ lại cành, để lại trên con đường nhỏ
vào xóm những đợt gió lạnh bâng quơ. Con xóm nhỏ khẽ rùng mình, và những
căn nhà bỗng mang một dáng vẻ khác. Anh vẫn thường đi làm về trên con
đường ấy, trên chiếc xe máy cũ của ba. Chiều nay, cơn mưa phùn bất chợt
đã khiến con đường trở nên mờ mịt. Ai đó đã phủ bức màn đen đặc lên con
xóm nhỏ. Đó đây là ánh điện phát ra từ những cửa sổ kín mít xa xa. Anh
mới từ chỗ làm trở về. Hôm nay anh về hơi muộn, bước ra ngoài trời, con
đường quốc lộ đã tối, trông như con rắn lốm đốm vàng vì bóng đèn cao áp.
Mưa phùn vẫn lạnh lùng táp vào mặt anh khi anh nổ máy đi về nhà. Con
đường chẳng có ai, ngoại trừ một bóng người cầm ô đang bước chậm trên
con đường nhỏ. Anh đi lướt qua, chẳng nhận ra đó là ai, nhưng cũng dừng
lại hỏi:
"Cô vào xóm phải không? Mưa quá cô có cần quá giang không?"
Người phụ nữ khẽ nâng ô lên, lúc ấy tự dưng anh á khẩu. Trước mặt anh chẳng phải ai khác mà chính là Ly.
"Ơ anh Trung đúng không? May quá, mưa nên chẳng có xe ôm từ bến xe về nhà, anh cho em đi nhờ với!"
Vậy
là ngồi sau anh là cô gái nhà bên. Quãng đường mọi hôm anh đi cũng mất
khoảng 15 phút, vậy mà anh còn chưa kịp thưởng thức cái thú vị của việc
đèo một cô gái, thì chuyến đi đã kết thúc, cô gái nhảy xuống, cảm ơn rối
rít và nói gì đó anh chẳng nghe rõ, đầu óc anh vẫn đang lâng lâng. Anh
dắt xe vào nhà, đi lên phòng như người mất hồn, và nằm vật xuống giường.
Thế
là anh đã đèo cô gái anh vẫn theo dõi bấy lâu nay. Anh bật dậy và bất
giác đi tới trước tấm gương. Và kia, người trong gương nhìn lại anh,
nhếch nhác vì mưa gió, nhưng khuôn mặt lại ánh lên niềm vui khó tả.
Nhưng khi ngắm nhìn mình trong gương, lòng anh chợt quặn lại. Cô gái ấy
anh coi như một bức họa thật đẹp nhưng chỉ để ngắm nhìn, chẳng dám mơ
tưởng tới. Vì sao ư? Vì anh chỉ là chàng kỹ sư nghèo quê mùa, còn cô, cô
ở một chân trời khác, một thế giới khác, một cô gái thành phố thành đạt
đang làm việc cho một công ty nước ngoài! Anh chẳng thể nào xóa được
bức tường ngăn cách hai thế giới, hàng rào giữa hai nhà tuy thấp nhưng
vẫn tồn tại, giữ cho cái thế giới với cô gái tên Ly như ở một nơi xa
lắm. Một nơi mà anh chẳng thể nào với tới được. "Có lẽ... chẳng phải là
yêu đâu, chỉ là ngưỡng mộ một tác phẩm nghệ thuật trong bảo tàng..."
Mấy
ngày sau lần gặp gỡ ấy, cứ thi thoảng, anh lại ngồi nhìn vào một khoảng
không vô định, ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Khuôn mặt ấy cứ lập lòe thoắt ẩn
thoắt hiện trước mắt anh giống như sau khi nhìn thẳng vào mặt trời và
nhìn xuống đất. Đôi lần anh giơ tay ra huơ huơ trước mặt và hình ảnh ấy
chợt tan biến, đưa anh về thực tại. Anh liền đi tát nước vào mặt cho
tỉnh táo, anh còn có việc phải làm, và dự án lần này thật là hứa hẹn...
Thêm
nhiều ngày trôi qua, anh đắm chìm trong công việc, cố sống cuộc sống
của anh trước đây, chẳng có gì phải lo nghĩ ngoài mấy giống cây. Và anh
đã gần như thành công, ngoài việc dạo này ông Tam hay bị cảm, nhà bên
chỉ có bà Tam nên ba anh thường bảo anh sang giúp bà mấy việc nặng nhọc.
Việc sang nhà ông Tam thường xuyên làm anh khó quên đi hình ảnh của Ly,
nhưng cũng may là anh chỉ sang vào những ngày bình thường, khi Ly đang
đi làm trên thành phố. Những ngày trong tuần thì vợ chồng bác Tứ, con
ông Tam cũng thường hay về thăm, nhưng họ chỉ ở đến chiều rồi lại vào
thành phố, lúc đó anh sẽ sang ngồi chơi với ông Tam và giúp bà Tam mấy
việc lặt vặt. Một buổi chiều thứ sáu ảm đạm, anh vừa về nhà thì thấy xe
cứu thương hú còi chạy ra khỏi nhà ông Tam. Hỏi ba anh thì ông nói ông
Tam vừa bị đột quỵ, bà Tam phải gọi cấp cứu và vừa đi rồi. Đúng lúc ấy,
Ly đi từ ngoài ngõ vào. Anh mới nhớ ra, hôm nay là cuối tuần và Ly sẽ về
thăm ông. Ba anh vừa thấy Ly đi tới đã lớn tiếng gọi:
"Ly ơi, ông cháu vừa mới đột quỵ phải vào viện rồi, cháu mau vào xem thế nào."
Nói rồi ông quay qua anh: "Thằng này, mày đứng đấy làm gì nữa, quay xe ra chở nó đi. Đợi nó đi gọi được xe ôm thì đến bao giờ."
Vậy
là "bất đắc dĩ" anh phải quay xe ra, và Ly, ánh mắt còn đang lo lắng
thất thần ngồi lên sau xe anh. Trên đường Ly chẳng nói gì nhiều, anh
cũng chẳng dám hỏi, sợ rằng khi hỏi rồi, sự thật có khi lộ ra là anh
đang ngủ mơ trên bàn làm việc và giật mình tình dậy. Gió thổi qua mặt
anh lạnh buốt, nhưng hai tai anh vẫn nóng bừng, có một cái gì đó, một
mặt trời tí hon đang ngồi sau lưng anh.
Đến
nơi, Ly đã bỏ anh lại ở xe rồi chạy một mạch vào trong viện. Anh luống
cuống, không biết nên đi về hay nên đuổi theo cô. Dù sao cũng đến đây
rồi, cứ vào, đằng nào cũng là thăm ông Tam...
Trời
bên ngoài đã tối. Mất một lúc anh mới tìm được hành lang có phòng cấp
cứu. Ở ngoài, Ly đang ngồi ôm bà Tam, và bố mẹ cùng em trai Ly, chắc
cũng vừa mới tới, đang đi đi lại lại bên ngoài. Anh dợm bước, nhưng thấy
sự có mặt của mình thật chẳng phù hợp, đành đứng lại nơi cuối hành
lang, ngóng về phía Ly. Bác sĩ đã ra ngoài và đang nói chuyện với bố mẹ
Ly. Có lẽ ông Tam đã ổn. Anh chẳng còn việc gì ở đây nữa, anh nên đi về
thôi. Thế nhưng Ly đã ngẩng lên và trông thấy anh, vừa kịp lúc anh quay
đi. Anh nghe tiếng người tất tả phía sau mình. Anh cố bước thật nhanh,
nhưng đằng sau đã vang lên tiếng gọi.
"Anh Trung!"
"A...ơ, cảm ơn anh đã đưa em tới đây nha, lúc nãy em lo cho ông quá, anh chưa về sao?"
"U...Uhm, tôi định lên xem ông Tam ra sao, nhưng chắc ông không sao đúng không? Vậy là tốt rồi. Vậy, ơ,... tôi về đây, chào cô."
"Cám ơn anh, anh đi về cẩn thận nha"
Thành
phố đã lên đèn từ lâu, anh bước ra khỏi bệnh viện, bất giác ngửa mặt
lên nhìn trời. Ở đây chẳng thấy được những vì sao như trong khu vườn nhỏ
bé của anh. Con đường đông đúc rực sáng trước cổng bệnh viện khác xa
với con đường nhỏ chạy qua nhà anh, vắng lặng, tranh tối tranh sáng. Cô
thuộc về thế giới này, giữa vầng hào quang chói lóa chốn phồn hoa đô
hội. Còn thế giới của anh, không có nhiều ánh sáng, nên chỉ nhìn thấy
những ánh sao leo lét xa xăm nơi bầu trời.
Anh
trở về mà lòng tràn ngập những cảm xúc đan xen. Anh sợ rằng mình đang
đi quá đà, đang quá đắm chìm vào việc ngắm nhìn cô, quá đắm chìm vào
việc nhớ đến cô như một dạng thần tượng, để rồi quên đi cuộc sống của
chính mình.
"Có lẽ... chẳng phải là yêu đâu, chỉ là một cô gái ngồi sau xe của mình mà thôi..."
*****
Thời gian cứ tiếp tục trôi, để mặc cho con người ta cuống cuồng với những bon chen cuộc sống, những lo nghĩ thường ngày...
"Đông sang buốt lạnh có mình ta.
Thao thức chợt nghe tiếng quê nhà.
Mở mắt đêm đen bao trùm kín.
Nhắm mắt mơ về chốn xa hoa."
Anh
vẫn thường ngồi trong vườn cây nhỏ, bên bờ rào thấp ngồi ngắm trăng
sao. Thú vui giản dị này anh đã có từ thuở nhỏ. Bản tính trầm tĩnh, ít
nói của anh bố mẹ anh đã quá rõ, có chuyện gì anh cũng chỉ lẳng lặng
ngồi suy nghĩ một mình, nên việc anh ngồi trong vườn lúc đêm khuya họ
đều đã quen và để mặc anh. Giữa đêm đen tĩnh lặng, ngọn gió thoảng qua
cũng làm cho con người ta bớt cô đơn. Anh ngồi suy nghĩ, để mặc cho vầng
trăng rải thứ ánh sáng xanh nhờ nhợt nhạt khắp xung quanh. Bất chợt có
tiếng bước chân phía bên kia hàng rào. Anh quay ngoắt lại. Khuya thế này
còn có ai nữa?
Một
mùi hương nhè nhẹ thoang thoảng làm anh ngây ngất, có lẽ nào là cô, là
Ly? Anh khẽ xoay người, nín cả thở lắng nghe. Một tiếng thở chậm rãi,
nhẹ nhàng phát ra từ bên kia hàng rào, tất cả vẫn im lặng.
"Ly phải không?"
"Ối,.. Ơ là anh Trung hả, anh làm em sợ hết hồn, khuya rồi mà anh vẫn chưa đi ngủ sao?"
"Ừ tôi, tôi ra ngoài sân hít thở khí trời cho dễ ngủ, còn cô?"
"Em cũng thế..."
Một
khoảng im lặng kéo dài, anh và cô đều chẳng biết nói gì với nhau. Chỉ
yên lặng ngắm vầng trăng đã từ lúc nào ở giữa đỉnh đầu.
"Vậy, vậy là ở thành phố cô làm gì?"
...
Câu
chuyện tiếp tục như vậy, cô và anh lặng lẽ trò chuyện, về công việc, về
học tập, về cuộc sống, về mọi thứ mà anh có thể kều tay với tới được.
Nói chuyện với cô khác với những gì anh tưởng tượng. Cô cởi mở hơn anh
nghĩ, dễ gần hơn anh nghĩ, và nói chuyện lại rất có duyên. Chẳng mấy
chốc, câu chuyện đã có vẻ thân thân, anh phát hiện cô cũng có nhiều sở
thích giống anh, điển hình là việc ngồi trong vườn trong đêm thanh vắng
ngắm trăng sao. Cô không khó gần như anh tưởng, và anh cũng hiếm khi nói
nhiều về mình như vậy trước mặt ai. Quên béng mất thời gian, anh chẳng
còn để ý đến đêm đã khuya lắm. Lúc chợt nhớ ra là lúc anh nghe cô nói:
"Thôi, đêm đã khuya rồi, chào anh nhé". Có tiếng bước chân xa dần, và
anh vẫn ngồi đó với một sự tiếc nuối vẩn vơ.
Sau
buổi tối ấy, dường như anh thấy tự tin hơn, vui vẻ hơn. Cô và anh thi
thoảng lại gặp nhau trong vườn, và họ trò chuyện tới khuya. Tất nhiên là
chỉ những ngày cuối tuần. Anh phát hiện ra mình cũng có khiếu hài hước,
đôi lần đã làm cô cười, tiếng cười khúc khích vang lên phía bên kia
hàng rào nhưng dường như vang lên chính trong tâm hồn anh. Anh cũng
cười, trong lòng bỗng dâng lên ước muốn được nhìn thấy cô lúc này, chứ
không phải là chỉ nghe tiếng cô và biết cô đang ngồi cách anh mấy bước
chân. Cô kể cho anh nghe nhiều thứ, về cuộc sống ở nước ngoài, về những
cảnh đẹp cô đã đi qua,... Còn anh, phần nhiều là lắng nghe, bởi cuộc
sống của anh không thú vị như vậy, bởi từ bé đến lớn anh đều chỉ chăm
chú học hành, rồi ra trường đi làm nghiên cứu các giống cây trồng. Một
cuộc sống tẻ nhạt nếu so sánh với cuộc sống cô.
Dần
dà những buổi tối cuối tuần ấy đã thành thứ được chờ đợi nhất của anh.
Anh đếm từng ngày để tới cuối tuần, để lại chờ trong vườn từ lúc còn
sớm, chờ đợi được nói chuyện với cô.
Nhưng
trong anh cũng không tránh khỏi những cuộc chiến dữ dội. Trái tim anh
muốn được mở ra với cô, nhưng lý trí đã sập cánh cửa ấy cái "rầm". Anh
chỉ sợ nếu tiếp tục để cánh cửa ấy ở giữa cuộc chiến, lúc nào đó nó sẽ
vỡ tung, và tình cảm của anh sẽ tuôn ào ạt ra ngoài.
Những giằng xé trong tâm hồn khiến anh không được yên. Một nửa của anh vẫn đang tự nhủ thầm.
"Có lẽ... chẳng phải là yêu đâu, chỉ là tìm được một người bạn thích hợp để nói chuyện về cuộc sống."
*****
Chẳng mấy chốc, lại một mùa đông nữa đi qua.
Nhiều lần anh đứng chờ, dạo chơi trong vườn, nhưng cô không ra nữa.
Nhiều
ngày cuối tuần trôi qua, bên nhà ông Tam cũng chẳng thấy bóng dáng cô.
Có lẽ cô bận ở thành phố, bận với công việc, bận với gia đình, có lẽ...
Mưa phùn suốt đêm. Đất trong vườn đã trở nên nhão nhoét, khoảnh sân nhỏ loang loáng bóng trăng. Nhưng tuyệt nhiên không có sao.
Anh
chẳng biết mình ngồi chờ đợi cái gì, chỉ là ngồi ở bậc thềm nhà ngắm
ánh sáng xanh nhờ ảm đạm, ngắm những bóng cây khẽ lay động trong con gió
lạnh. Ngắm khoảng không phía bên kia bờ rào. Anh bất giác thở dài, một
làn khói mỏng thoát ra từ miệng anh.
"Trăng xa còn hiểu lòng người
Người đây trước mặt, nói cười, thì không
Giữa đàng một cõi mênh mông
Chờ ai thấu được, viển vông quá rồi."
Anh
khẽ trở mình, đôi mắt vẫn còn thao thức nhìn vào khoảng không vô định
trên trần nhà. Bên ngoài mưa vẫn rơi, ô cửa sổ đã mờ mịt sương giá. Anh
với tay kéo chăn đắp lên kín đầu. Anh không lạnh, nhưng vẫn thấy lạnh.
"Có lẽ,... chẳng phải là yêu đâu, chỉ là nhớ cái gì đó đã thành thói quen."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét