Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

Ảnh và thơ của Võ Thạnh Văn


Bức ảnh chụp hình con sóng này đúng là kiệt tác




TÁM KHÚC MỘNG CUỒNG (Kinh Mộng Giác) -- thơ Võ hạnh Văn, người mẫu LÊ NHƯ NGỌC.
Trong nguyên tác Hán văn PHONG TÌNH LỤC của Thanh Tâm Tài Nhân, vì nhớ thương Kim Trong, và vì quá đau lòng cho phận số hẩm hiu… nên Thuý Kiều đã nằm mộng thấy Kim Trọng về cứu nàng thoát khỏi nanh vuốt bọn buôn người Mã Giám Sinh. Nhưng, đó là một cơn ác mộng, một giấc mộng kinh dị. Trong cơn mộng triệu, Kiều gặp lại Kim Trọng. Kim mắng bọn thầy trò họ Mã và đuổi chúng đi… Ngay sau đó, Kiều lạy cha mẹ 4 lạy xin chọn ngày thành thân với Kim… Âm nhạc bỗng trổi lên đưa Kim Kiều vào nơi động phòng hoa chúc… Nhưng, bất ngờ, bọn họ Mã đầu trâu mặt ngựa đập cửa xông vào, dùng bạo lực để cướp Kiều rồi bỏ lên ngựa ra roi tẩu thoát… Ngựa phi nước đại. Trong phút chốc, bốn bề xa lạ. Trên trời khói ngất. Dưới đất vực sâu. Quạ lửa bay về… Kiều hoang mang lo sợ tỉnh giấc và lấy giấy bút làm 8 khúc thơ về “Giấc Mộng Kinh Hoàng” ấy. (Truyện Kiều Đối Chiếu, soạn giả: Phạm Đan Quế, bản dịch Việt ngữ: Tô Nam Nguyễn Đình Diệm, nxb Hà Nội, 1991, chương 4, trang 126 – 128).

(1) Khúc 1
Bừng cơn ác mộng kinh hoàng
Thềm hoa ngựa hống vó chồn lưng mây
Bỗng dưng bễ lửa hun đầy
Thân khô cổ thụ -- Mái gầy miếu hoang

(2) Khúc 2
Bừng cơn ác mộng ngỡ ngàng
Chồn bầy. Cáo lũ. Dơi đàn. Quạ khoanh
Đêm tàn bấc lụn gió tanh
Biết đâu nguồn cội mối manh tro rời

(3) Khúc 3
Bừng cơn ác mộng nửa vời
Trống đêm điểm gác rã bời hồn mai
Hẩm hiu má phấn mày ngài
Tương tư từng khắc – Nhớ ai từng giờ

(4) Khúc 4
Bừng cơn ác mộng không ngờ
Ngẩn ngơ khuê đẩu -- Dật dờ sâm thương
Bốn sao buốt cóng đêm trường
Chân trời góc bể đôi đường biệt xa

(5) Khúc 5
Bừng cơn ác mộng nhạt nhoà
Bão càn cuối bãi… Mưa sa đầu ghềnh
Hoa trôi. Bèo giạt. Bập bềnh
Lạc loài đất khách – Lênh đênh quê người

(6) Khúc 6
Bừng cơn ác mộng rối bời
Hồn oan Thục Đế trách trời ngửa ngang
Phút giây ly biệt bàng hoàng
Mây Tần dặm khách bay ngang đỉnh đầu

(7) Khúc 7
Bừng cơn ác mộng ruột nhàu
Trăng tà. Sương rụng. Lòng đau. Gan bầm
Đất hờn sùi sụt mưa râm
Thê thê gió buốt – Đầm đầm sấm ran

(8) Khúc 8
Bừng cơn ác mộng bàng hoàng
Nước xao vực thẳm – Sóng tràn bờ mê
Tương tư một giấc đi về
Nửa cơn dị mộng bốn bề lạnh căm

phds võ thạnh văn
 Lê Ngọc Thật may mắn và diễm phúc được trực diện trên Facebook với một "THIÊN TÀI" mà nhà thơ Thịnh Quang đã đánh giá rất cao Phù Hư Dật Sĩ qua lời bạt về một vạn câu thơ lục bát trong 10 tập KINH VÔ THƯỜNG. Một "TRÁNG SĨ" ngay giây phút đầu gặp gỡ nhà thơ Nguyên Liệu đã thốt lên bằng trực giác thật sảng khoái, chỉ có Tráng Sĩ mới có " công lực" và bút lực viết hơn ba mươi nghìn câu thơ trong một thời gian rất ngắn. 10 nghìn câu ngủ ngôn trong "Kinh Vô Tự", 10 nghìn câu lục bát trong "Kinh Vô Thường" và hơn 10 nghìn câu nằm trong những tập thơ rải rác của Ngài Võ Thạnh Văn.
Tôi đọc rất nhiều thơ của anh, càng đọc càng có cảm giác mình bị cuốn hút vào một rừng thơ phong phú, tinh hoa và sáng tạo, trong thơ đậm chất Thiền, Triết và những từ ngữ rất uyên bác, cổ điển." Trong anh là một kho tàng văn chương quý hiếm" một kho tàng đang hiện hữu trên quê hương đất nước VN. Tôi khao khát và ước mong những bài thơ, tập thơ dưới bút danh Phù Hư Dật sĩ VTV được ấn hành và xuất bản trong nước, để chúng ta và thế hệ sau này được cầm trên tay từng tập thơ vàng lấp lánh, từ đó chúng ta có dịp sưu tầm và hiểu khái quát hơn về văn học. Rất cám ơn PHDS về những bài thơ rất tuyệt,kính chúc Ngài sức khỏe và an lạc.
- Thạnh Văn Tráng Sĩ Thi Hào
- Rừng thơ phong phú muôn màu tinh hoa
- Đoạn Trường - Thân Phận ngân nga
- Phù Hư ba vạn thơ ca dạt dào.


KHÚC THƠ LY BIỆT (Biệt Thi Khúc) -- thơ phds vtv.
Trong nguyên tác Hán văn PHONG TÌNH LỤC của Thanh Tâm Tài Nhân (Truyện Kiều Đối Chiếu, soạn giả: Phạm Đan Quế, bản dịch Việt ngữ: Tô Nam Nguyễn Đình Diệm, nxb Hà Nội, 1991, chương 4, trang 120 – 121), sau khi Kim Kiều nặng lời thề thốt nơi hiên Lãm Thuý, nhiều chuyện đau lòng đã xảy ra trong gia đình… Kim Trọng nhận hung tin phải về Liêu Dương thọ tang chú, Vương Ông gặp nạn thằng bán tơ gieo hoạ… Thuý Kiều vì chữ hiếu phải bán mình chuộc cha… Trước khi ra đi, Kiều trăn trối nhờ em gái là Thuý Vân hãy thay nàng mà sánh duyên với người tình chung Kim Trọng… Sau khi thổ lộ cạn tâm tình… vì quá bi thiết đớn đau, Kiều đã ngất xĩu (ND: Một hơi lạnh ngắt, hai tay giá đồng)… Tỉnh dậy, Kiều gọi Thuý Vân đem bút mực và giấy hoa tiên cho nàng viết gởi Kim Trọng một bức thư ly biệt… để dặn dò, để gởi gắm và để nhắn nhủ chuyện duyện nợ mai sau giữa Kim Trong – Thuý Vân… Bức thư đẩm lệ được viết dưới dạng văn xuôi, vô cùng thống thiết…
[Ảnh: Internet].

Tơ hồng chị chắp, em xe
Mong manh phận số – E dè mối duyên

Từ đêm nguyệt thệ song nguyền
Hồ cầm. Thư án. Trăng viền. Lư xưa
Hiên Lãm Thuý phấn hương thừa
Hiu hiu gió thổi -- Lưa thưa mưa dồn
Vì nhau rảy rượu chiêu hồn
Phút giây ly biệt sinh tồn lạnh căm
Từ đây mây khuất trăng rằm
Mịt mờ sông núi -- Tối tăm đất trời
Sóng xao vực lỡ đầm khơi
Dật dờ hồn lạc chơi vơi quê người

Nửa trang biệt khúc đầy vơi
Mai sau đất khách dặm vời nguyệt soi

phù hư dật sĩ võ thạnh văn
 
 

MƯỜI KHÚC ĐOẠN TRƯỜNG
(Đoạn Trường Thi)

Qua nguyên tác PHONG TÌNH LỤC của Thanh Tâm Tài Nhân, sau đây là 10 bài Tựa mà Lưu Đạm Tiên đã trao cho Vương Thuý Kiều sau buổi sơ ngộ vào dịp xem hội Đạo Thanh của Tiết Thanh Minh. (1) Tích Đa tài (2) Liên Bạc Mạng (3) Bi Kỳ Ngộ (4) Úc Cố Nhân (5) Niệm Nô Kiều (6) Ai Thanh Xuân (7) Ta Kiển Lộ (8) Khổ Linh Lạc (9) Mộng Cố Viên và (10) Khốc Tương Tư. Thuý Kiều vịnh đủ 10 bài theo thể từ khúc, lối hồi văn. Cảm 10 khúc thơ tài tứ, Đạm Tiên hứa sẽ trình Hội Chủ (Đoạn Trường Giáo Chủ) để giới thiệu Thuý Kiều gia nhập Hội Đoạn Trường và vận động cho nàng đoạt giải Khôi Nguyên. Năm trăm năm sau, kể từ năm Gia Tỉnh (niên hiệu Thế Tôn, nhà Minh, 1522 đến năm 1566), kẻ hậu sinh Phù Hư dật sĩ Võ Thạnh Văn, mài mực tại phù hư am, xin mạn phép anh linh Đệ Nhất Tài Hoa Vương Thuý Kiều, vịnh lại 10 Khúc Đoạn Trường theo thể lục bát tứ tuyệt. (Truyện Kiều Đối Chiếu, soạn giả: Phạm Đan Quế, bản dịch Việt ngữ: Tô Nam Nguyễn Đình Diệm, nxb Hà Nội, 1991, chương 2, trang 71 – 73).

(1) TÍCH ĐA TÀI (Tiếc Đa Tài)
Tâm đa luỵ - Tình đa đoan
Yến oanh hẹn tháng – Hợp hoan khất ngày
Tiếc thuở trước – Hận thời nay
Tài hoa dự một – Sầu cay chia nghìn

(2) LIÊN BẠC MẠNG (Thương Mệnh Bạc)
Quạnh từng đêm – Vắng từng đêm
Mây cồn gió rụng – Sương rèm trăng rơi
Lầu son gác tía tả tơi
Cuộc vui rã rạc – Trận cười rã riêng

(3) BI KỲ LỘ (Thương Hoạn Nạn)
Dấu hài quỳnh ngã lan nghiêng
Đường giăng giăng tủi – Lối miên miên sầu
Hợp từ đâu – Tan về đâu
Hoa trôi bèo giạt nỗi đau còn hằn

(4) ỨC CỐ NHÂN (Nhớ Người Xưa)
Mặt dường gặp – Dáng dường quen
Nghìn năm mây trắng tình băng giá lầy
Người xưa đâu, hồn quanh đây
Phiêu phiêu sương giải – Hây hây gió vờn

(5) NIỆM NÔ KIỀU (Nhớ Nàng Hầu)
Mơ đầy tay – Mộng ngập hồn
Nồng hương nhớ dáng – Thắm son tưởng người
Mi cong (hẹn) – Mắt chớp (mời)
Gót sen lãng đãng chưa rời hiên văn

(6) AI THANH XUÂN (Xót Tuổi Xuân)
Nghê thường kiều mị giai nhân
Mưa tiên ướt cánh hoa thần đêm xuân
Nhuỵ phong khép mở tần ngần
Tóc bồng luyến tuổi – Mắt lâng xót mùa

(7) TA KIỂN LỘ (Than Cảnh Ngộ)
Trầm ươm lư cũ hương thừa
Thoáng về ngất tạnh – Thoáng đưa se mình
Kêu thương mượn bóng vay hình
Chiêm bao chợt tỉnh – Lời tình vừa phai

(8) KHỔ LINH LẠC (Khổ Lưu Lạc)
Thân cô nhạn – Phận đông mai
Lìa cành hoa héo – Lạc bầy chim đau
Ngẩn ngơ lã cánh giang đầu
Thương tang một bến – Bễ dâu trăm đường

(9) MỘNG CỐ VIÊN (Mơ Vườn Xưa)
Cảo thơm mây trắng mười phương
Hằng đêm thường mộng cố hương quay về
Lão tùng, Dã hạc. Thê thê
Quê xưa biền biệt câu thề gió treo

(10) KHỐC TƯƠNG TƯ (Khóc Nhớ Nhung)
Trúc ty vàng chạm châu gieo
Nắng căng bóng sớm – Mưa neo dáng chiều
Mịt mùng đất trích đìu hiu
Niềm riêng (nhớ ít tưởng nhiều) bâng khuâng

Nghệ thuật chụp hình tuyệt đỉnh
Thân phận
Thân phận
Thân phận
Thân phận


Thân phận
Thân phận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét