KHOẢNG CÁCH?
Có một lần anh thủ thỉ hỏi em
Tuổi tác chúng mình có là khoảng cách?
Em trả lời: không gì ngăn được
Khi hai con tim đồng nhịp song hành.
Rồi cứ thế em đến với anh
Bao ngọt ngào, đắng cay chia sẻ
Anh thấy đời mình như trẻ lại
Hạnh phúc dâng trào- như thuở đôi mươi.
Mỗi bước em đi anh hồi hộp dõi theo
Mỗi việc em làm anh nâng niu trân trọng
Yêu em-anh chắt chiu từng giọt
Ong hút nhụy hoa cần mẫn đong đầy.
Rồi một ngày chợt nhoi nhói trong anh
Em bảo với anh sẽ nhắn tin đáp lại
Anh cứ chờ. Nhưng em thì mê mải
Rong ruổi cùng chúng bạn lứa trang.
Nỗi nhớ em cứ dào dạt dâng tràn
Em thì vô tư. Anh thì khắc khoải
Thì em hỡi giữa dòng đời xuôi ngược
Sao để con tim lỗi nhịp thế kia?
TÌNH yêu FACEBOOK. ( ngồi vu vơ em làm thơ tặng các bạn cũng vu vơ như em trên phét book nhé.)
Ta vô tình gặp nhau trên FaceBook
Từ xa xôi bỗng chốc hóa nên gần.
Một nụ cười rất thân,
Một cái nhìn rất thật.
Hồn như bay
Ba vạn sáu ngàn ngày.
Cả thế giới như khép nhẹ trong tay.
Mở mắt ra ta lại thấy ta ngay.
Những con người rất quen nhưng rất lạ!
Có người ở rất xa,
Từ năm châu bốn bể tìm về.
Có cả những người từ tít tận sơn khê,
Mấy chục năm chưa một lần gặp lại.
Nhưng chiều nay một buổi chiều vụng dại.
Ta lại tìm ra nhau trong cuộc sống bộn bề.
Bỏ qua mệt mỏi ê chề,
Bạn ta – ta bạn mình kề bên nhau.
Những lời thăm hỏi tận đâu!
Tít hai đầu đất nước.
Trở nên thân - giao diện thành gần
Kể cả những ngày nắng,
Hay cả những đêm mưa.
Cả những khi trưa, trời giăng mắt phố
Ta vẫn tìm đến nhau trong dòng người thác đổ.
Chen nhau trong mái nhà Face
Và nhận ra nhau trong hơi thở từng ngày....
Từ những dòng commen dễ thương
Những sờtatut đầy tâm trạng,
Hay bức hình lãng mạn yêu thương!
Tất cả những gì của bạn, tôi đều thấy vấn vương.
Có đôi khi rất đổi bình thường
Chỉ ngồi ngắm nhau dòng trạng thái lặng im vô định.
Để lại nghe tim mình đập nhẹ rung rinh
Rồi một ngày bỗng chốc hóa lặng thinh.
Tôi giật mình nhận ra tôi đã
Yêu người mất!!!
Dẫu biết rằng tình yêu đó liệu có là chân thật
Hay chỉ là chút nỗi nhớ vu vơ….
Nhớ như nhớ một nụ cười
Nhớ câu thơ cũ ta người tặng nhau.
Có những lúc nỗi nhớ thật sâu
Và là nhớ thật.
Nên sau một ngày chật vật với cơm - áo- gạo – tiền.
Tôi lại chờ một cái commen hay một dòng tin nhắn!
Vào nhà người
Tôi không thấy gì
Ngoài trang viết hôm qua còn im ắng
Con buồn một chút gợi lên…
Có những ngày nỗi nhớ viết thành tên
Tôi mới chợt nhận ra
Tình chỉ là FaceBook
Lại lang thang đi like dạo những sờtatút
Của tất cả bạn bè từ xa lạ đến thân quen
Và chợt nhận ra rằng trái đất này thiệt to nhưng bỗng nhiên hóa chật
Vì đi đâu tôi cũng gặp người.
Những cái commen ngày cũ
Người nói dành riêng cho tôi,
Bây giờ như rất đổi xa xôi
Vì nó cũng có tràn lan bên nhà khác.
Lòng chợt buồn tôi tìm nghe một bài hát
Xôn xao phố vắng vọng về
Rồi một chiều tôi đã tỉnh cơn mê
Cảm ơn FaceBook người tình
MỘT NGƯỜI TÌNH MẶT VUÔNG BẤT ĐỘNG.
-----------------------TCS-------------------
HÙNG HÀ
Không ồn ào mà chỉ có lặng im
Người tình mặt vuông mà biết bao khuôn mặt
Những nỗi buồn vui, yêu thương bao ngày góp nhặt
Thành khối tình..bỏ túi..đề thơ.
Trong trăm ngàn thứ hỗn độn người ta vẫn có thể đãi cát tìm vàng trên FB, chị cũng mong mọi người luôn có nhiều niềm vui, hạnh phúc với những người bạn tốt xa gần. Tình người vẫn là trên hết, chị phải cám ơn TCS vì đã nói hộ mọi người.
*****
Tôi chợt nhận ra
Tôi cũng chờ đó
Những lời thăm hỏi tận đâu!
Tít hai đầu đất nước .
Trở nên thân - giao diện thành gần
Lại tất bật với bộn bề khó nhọc
Tối lại về nhà fece bị thân thương
Lại hihihihihi! hâhhahaha! Tới sáng
Có những khi giật mình tỉnh giấc
Nhìn dọc, ngang ai đánh thức ta
Ồ nhận ra, ngủ quên điện thoại rơi vỡ mũi
Lại hihihihihi một mình trong bóng tối
Bạn chờ tôi, tôi chờ bạn, fece book chờ chúng ta
Hihihihihi! Hâhhahaha! Fece book là người tình.....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét