Công lý đã được bảo vệ như thế nào (Kỳ cuối): Hành trình phá án
Trong lúc hy vọng cứu Nguyễn Thanh Chấn chỉ còn là “một phần nghìn tia hy vọng” thì có một sự việc bất ngờ xảy ra…
>> Công lý đã được bảo vệ như thế nào?
>> Cuộc “trường chinh” kêu oan
Vào một ngày
đầu tháng 7 năm 2013, lãnh đạo Phòng 1 của Cục Điều tra Hình sự, Viện
Kiểm sát Nhân dân Tối cao (Viện KSNDTC) do Phó cục trưởng Lại Viết Quang
chuyển xuống và yêu cầu chỉ đạo nghiên cứu, điều tra, xử lý.
Cục Điều tra Hình sự (Viện KSNDTC) có 5 phòng.
Phòng 1 là phòng tiếp nhận thông tin và xử lý phân loại, xác minh thông tin.
Phòng 2 là phòng tổ chức hành chính.
Phòng 3 là phòng điều tra án các tỉnh phía bắc (từ Quảng Bình trở ra).
Phòng 4 là phòng điều tra án ở các tỉnh miền Trung và Tây Nguyên.
Phòng 5 là phòng điều tra án phía nam.
Nhận được đơn từ lãnh
đạo Cục gửi xuống, lãnh đạo Phòng 1 xem xét và thấy đây đúng là một lá
đơn kỳ lạ và cũng là điều hiếm thấy, bởi bây giờ đơn thư thường được
đánh máy với nội dung rất ngắn gọn (khoảng hơn 200 chữ) rằng chị Nguyễn
Thị Chiến có người chồng đã bị Tòa án Nhân dân Tối cao xử phúc thẩm và y
án chung thân hiện đang ở Trại giam Vĩnh Quang (tỉnh Vĩnh Phúc). Dòng
thông tin duy nhất có giá trị trong lá đơn này là: "Hiện
nay, tháng 6/2013, gia đình tôi có biết thêm chứng cứ mới cực kỳ quan
trọng liên quan đến vụ án. Do vậy, tôi làm đơn này khẩn cấp kêu cứu cho
chồng tôi…".
Đọc xong lá đơn, tự
nhiên các cán bộ của Phòng 1 cảm thấy có điều gì đó rất không bình
thường. Tại thời điểm đó, trong tay các anh không có một tài liệu nào
liên quan đến bản án sơ thẩm ngày 26/3/2004 và bản án phúc thẩm ngày
27/4/2004. Theo nội dung của lá đơn thì rõ ràng vụ án này có uẩn khúc gì
đó và những chứng cứ mà gia đình mới có được rất quan trọng, vì sợ lộ
nên họ không dám viết trong đơn.
Tác giả trao đổi với một số điều tra viên của Cục điều tra (Viện KSNDTC) đã trực tiếp điều tra vụ án oan (Ảnh Thanh Ngọc)
Lãnh đạo Phòng 1 đã mời chị Chiến lên gặp.
Vào một ngày cuối tháng
7, chị Chiến được chị Thân Thị Hải đưa lên gặp lãnh đạo Phòng 1, đồng
thời mang theo tất cả các tài liệu có liên quan, gồm: Án văn sơ thẩm và
phúc thẩm, cáo trạng của Viện KSND tỉnh Bắc Giang, kết luận điều tra của
Cơ quan Điều tra Công an tỉnh Bắc Giang và một số lá đơn đã viết trước
đây.
Nhìn người phụ nữ ốm
yếu, nói năng lủng củng và cứ khóc, anh em điều tra của Phòng 1 không
khỏi xúc động. Người trình bày lại một cách tường tận nhất là chị Thân
Thị Hải. Sau khi nghe chị Hải, chị Chiến trình bày và nhận lại số tài
liệu đó, lãnh đạo Phòng 1 động viên gia đình và hứa sẽ xác minh, làm rõ
trong thời gian sớm nhất.
Ra khỏi cổng Cục Điều
tra Viện KSNDTC ở phố Ngô Tất Tố, cạnh Văn Miếu - Quốc Tử Giám, chị Thân
Thị Hải và Nguyễn Thị Chiến thấy như từ trong đường hầm bước ra ngoài
trời sáng. Mười năm nay, họ đã mang đơn đi khắp nơi nhưng đáp lại chỉ có
sự im lặng, thậm chí còn bị xua đuổi, ruồng rẫy. Nay đến một cơ quan
điều tra, được mọi người tiếp đón, giải thích, động viên và quan trọng
nhất là lời hứa sẽ điều tra, xác minh, trả lời gia đình trong thời gian
ngắn nhất. Lúc này, chị Thân Thị Hải mới thầm cảm ơn “ông gu... gồ”.
Số là thế này, trong
lúc tuyệt vọng, chị vào công cụ tìm kiếm Google trên máy tính và gõ chữ
"oan sai" thì hiện ra một địa chỉ mà bao năm nay chị chưa biết, ấy là
Cục Điều tra Hình sự Viện KSNDTC - đây là một cơ quan có chức năng,
nhiệm vụ điều tra lại việc thực hiện các quy trình tố tụng của các cơ
quan bảo vệ pháp luật. Và thế là chị bàn với gia đình viết đơn gửi lên
Cục.
Quả thật, với một lá
đơn viết nguệch ngoạc, ngôn từ mộc mạc, nếu như không phải là những
người có trách nhiệm cao thì có lẽ những lá đơn kiểu này sẽ được xếp vào
một chỗ nào đó.
Nhận tập hồ sơ từ chị
Chiến, các điều tra viên của Phòng 1 nghiên cứu và không khó khăn lắm đã
phát hiện ra những sai lầm chết người trong khâu tố tụng của Cơ quan
Điều tra Công an tỉnh Bắc Giang, Viện KSND tỉnh và trong cả quá trình
xét xử sơ thẩm và phúc thẩm.
Bản bào chữa của luật
sư cũng nói về những thiếu sót trong quá trình điều tra và điều dễ nhận
thấy ngay là đối chiếu với kết luận điều tra, cáo trạng của Viện KSND
tỉnh, án văn của tòa sơ thẩm, phúc thẩm thì rõ ràng là luật sư đã phát
hiện ra những vi phạm trong quá trình tố tụng… Tiếc rằng, có lẽ lời bào
chữa của luật sư chẳng được Tòa và Viện coi trọng.
Ngay sau đó, lãnh đạo
Phòng 1 đã báo cáo lãnh đạo và với tinh thần khẩn trương, Cục Điều tra
Hình sự đã cử ngay 3 tổ đi xác minh lại vụ án này: một tổ lên Bắc Giang
bí mật gặp gia đình Nguyễn Thanh Chấn, gặp những người biết được thông
tin hung thủ chính của vụ án; một tổ nghiên cứu kỹ hồ sơ vụ án và một tổ
vào gặp Nguyễn Thanh Chấn ở Trại giam Vĩnh Quang.
Nhưng lúc này, Cục Điều
tra lại không hề biết có một thông tin rất quan trọng là từ tháng 6,
gia đình cũng đã gửi một lá đơn tương tự lên Thủ tướng Chính phủ và Văn
phòng Chính phủ đã gửi về Công an Bắc Giang yêu cầu xác minh lại, làm rõ
và báo cáo Thủ tướng. Công an Bắc Giang cũng đã cử một tổ điều tra đi
xác minh vụ án này.
Sau 10 năm anh Chấn đã được mặc lại bộ quần áo bình thường
Vậy tình tiết mới của vụ án là như thế nào?
Đó là vào cuối năm
2012, có một lần, chị Nguyễn Thị Chiến nghe loáng thoáng có người nói
rằng: "Thằng Chấn bị oan. Người giết chị Hoan là thằng Chung, con ông
Chúc, chứ không phải là thằng Chấn". Người này đồn qua người khác thì
chị Chiến thấy rằng, có một người có thể biết rõ sự việc này là bà
Nguyễn Thị Lành - vợ lẽ của ông Lý Văn Chúc. Bà Lành là người thật thà,
tốt bụng và cũng hay sang chơi với chị Chiến. Bà Lành có một người em
tên là Hiền. Ông Hiền có mấy lần sang chơi và nói: "Thương cho thằng
Chấn bị oan".
Lờ mờ cảm thấy có điều
gì đó trong những lời nói của bà Lành và ông Hiền, chị Chiến kể lại với
chị Thân Thị Hải và anh Thân Ngọc Hoạt.
Bằng những biện pháp
thuyết phục khéo léo, cuối cùng thì chị Hải và anh Hoạt cũng lấy được
những thông tin quan trọng từ những người thân gia đình ông Lý Văn Chúc.
Những thông tin đó là
sau khi Lý Nguyễn Chung (năm đó mới hơn 14 tuổi) giết chị Hoan, lấy được
ít tiền và hai chiếc nhẫn đã về nhà. Hắn ngâm bộ quần áo máu me bê bết
trong chậu và nói với bố là ông Lý Văn Chúc về việc đã giết chị Hoan.
Ngày hôm sau, ông Chúc cho Lý Nguyễn Chung chuồn ngay về Lạng Sơn, rồi
sau đó trốn biệt vào Đắk Lắk. Bây giờ Chung đang làm nghề buôn mít để
chế biến mít sấy khô ở Đắk Lắk.
Các cán bộ điều tra của
Phòng 1 đã khéo léo lấy được lời khai của bà Lành, rồi một số người là
anh em, họ mạc với ông Lý Văn Chúc và đều xác nhận là Lý Nguyễn Chung là
kẻ giết chị Hoan, ông Chúc cho con đi trốn. Các cán bộ điều tra đã gặp
ông Chúc.
Biết sự việc sẽ vỡ lở,
bởi trước đó Công an Bắc Giang đã đến hỏi về việc này, ông Chúc giở thái
độ cùn và tuyên bố sẽ tự tử nếu Cơ quan Điều tra bắt Lý Nguyễn Chung.
Ông ta cho đào một huyệt ở quả đồi phía sau nhà và tuyên bố với mọi người là sẽ chết khi thằng Chung bị bắt.
Trong buổi gặp với các
điều tra viên của Cục Điều tra Hình sự, ông vác rượu ra mời anh em uống
và tuyên bố chén này là “chén cuối cùng”. Nhưng sau khoảng mười lần
“chén cuối cùng”, ông cũng nói ra sự thật.
Như vậy là, kết quả xác minh đã rõ. Việc bây giờ là phải lùng bắt được Lý Nguyễn Chung.
Ông Thân Ngọc Hoạt (bên trái) người có công rất lớn trong việc giúp minh oan cho anh Chấn
Sau khi nhận được thông
báo và yêu cầu phối hợp của Viện KSNDTC, Cục Điều tra Hình sự (C45) Bộ
Công an đã cử một cán bộ điều tra thuộc hàng cao thủ của Cục là Thượng
tá Bích đi cùng với tổ truy lùng của Cục Điều tra Viện KSNDTC vào Đắk
Lắk, Gia Lai, Kon Tum để truy bắt Lý Nguyễn Chung. Công an Đắk Lắk, Gia
Lai và Kon Tum tung gần như toàn bộ lực lượng cảnh sát hình sự để truy
lùng Lý Nguyễn Chung và họ đã gần như "lục tung" tất cả các nhà nghỉ,
khách sạn và những nơi nghi Chung ẩn náu.
Họ đã đến được nơi
Chung đang ở là thôn Đoàn Kết, xã Eakamut, huyện Eakar, tỉnh Đắk Lắk. Vợ
của Chung là Nguyễn Thị Ái Vũ. Gặp vợ của Chung, anh em điều tra rất
cám cảnh trước cảnh nhà nghèo, vất vả. Chị Vũ cho biết, bấy lâu nay
chồng đi đâu bặt tăm bặt tích, việc buôn mít bỏ bê, trong nhà không còn
tiền mua thuốc cho con. Thế là anh em điều tra dồn hết số tiền ít ỏi của
mình lại cho chị Vũ.
Bằng nhiều biện pháp
nghiệp vụ, các điều tra viên đã xác định được Chung không còn ở Đắk Lắk,
trong suốt 2 tháng qua, hắn di chuyển liên tục, lúc ở Đắk Lắk, lúc ở
Gia Lai, lúc về TP Hồ Chí Minh, lúc lại lên Lạng Sơn… Nhưng có một điều
quan trọng là hắn thường xuyên liên lạc với chị gái là Lý Thị Nghiến ở
Lạng Sơn. Thông qua chị Lý Thị Nghiến, các điều tra viên được biết rằng,
ngay sau khi gây án, bản thân Lý Nguyễn Chung muốn ra đầu thú, nhưng Lý
Nguyễn Chung có một người anh tên là Phúc, là đối tượng bất hảo, dứt
khoát không cho ra đầu thú, bắt Chung phải đi trốn. Hai năm sau, Phúc đã
bị một nhóm tội phạm khác chém chết ngay trước cửa nhà.
Sau khi được chị gái
phân tích và được các cán bộ điều tra giáo dục, thuyết phục qua điện
thoại, Lý Nguyễn Chung xin ra đầu thú, nhưng với điều kiện là không được
đưa về trại giam của Công an tỉnh Bắc Giang. Cục Điều tra đồng ý với
nguyện vọng của Lý Nguyễn Chung.
Ngày 25/10/2013, Lý Nguyễn Chung đã ra đầu thú, rồi khai nhận hành vi của mình như sau:
Khi đi từ nhà đến quán
nhà chị Hoan để mua dầu gội đầu, Chung nhìn thấy trong tủ hàng tạp phẩm
của chị Hoan để tiền bán hàng. Chung đã rút con dao bấm của Trung Quốc
sản xuất (mang đi từ trước để trong túi quần phía sau) đâm chị Hoan 1
nhát về phía trước người. Bị đâm, chị Hoan chửi và quay người bỏ chạy
vào trong nhà. Chung đuổi theo dùng tay trái ghì vào cổ chị Hoan từ phía
sau, dùng tay phải cầm dao đâm nhiều nhát vào người chị Hoan (từ phần
ngực trở lên). Đâm bao nhiêu nhát và vào đâu, Chung không nhớ rõ.
Do chị Hoan vùng vẫy
nên Chung đã đâm trúng vào cánh tay trái của mình 2 nhát gây thương tích
đến nay vẫn để lại 2 vết sẹo. Giữa chị Hoan và Chung có sự giằng co,
vật lộn ở khu vực sát giường, tủ quần áo và cửa hậu. Chung tiếp tục dùng
dao đâm vào người chị Hoan, làm gãy lưỡi dao rơi xuống đất; Chung đã
dùng tay túm tóc chị Hoan đập vào tường (gần cửa hậu). Khi chị Hoan bị
đau nằm ngửa, Chung dùng 2 tay túm vào người, đập đầu chị Hoan xuống
đất; dùng chân đá và đạp vào mặt chị Hoan; dùng chiếc gối chặn vào mặt
chị Hoan cho chị Hoan tắt thở.
Sau khi chị Hoan chết,
Chung ra ngoài tủ kính bán hàng lấy tiền cho vào túi quần (về nhà đếm
được 59.000 đồng), rồi quay lại chỗ chị Hoan nằm, thấy ở tay chị Hoan có
2 chiếc nhẫn vàng (không nhớ tay nào), Chung tháo 2 chiếc nhẫn của chị
Hoan cho vào túi quần, sau đó ra tắt điện, đóng cửa đi về nhà. Từ chỗ
nạn nhân đi ra, Chung đi chân đất (hiện trường có vết chân trên nền
nhà). Chuôi dao bấm sau khi gây án, trên đường đi về nhà, Chung vứt ở
mương nước trước cửa nhà ông Vui (cách nhà chị Hoan khoảng 60m). Khi về
nhà, Chung tắm rửa, ăn cơm, rồi đi ngủ. Sáng sớm hôm sau bà Lành (mẹ kế
của Chung) dậy sớm, phát hiện quần áo của Chung ngâm ở chậu có màu hồng
như màu máu đã hỏi: "Có phải mày làm việc đó không?" (ý nói đã giết chị
Hoan) thì Chung nói: "Phải". Bà Lành gọi ông Chúc (bố của Chung) dậy, 2
người nói chuyện, sau đó bảo Chung đi lên Lạng Sơn.
Chung đi lên Lạng Sơn,
kể lại chuyện giết chị Hoan cho anh trai là Lý Văn Phúc biết và đưa 2
chiếc nhẫn cho Phúc, sau đó Phúc vay tiền cho Chung đi vào Đắk Lắk. Đặc
điểm của 2 chiếc nhẫn cướp được của chị Hoan là 1 chiếc hình tròn, 1
chiếc hình tròn trên có gắn vật gì đó. Lý Văn Phúc đã chết (khoảng năm
2005)…
|
Lời kết
Bây
giờ thì sự việc đã ba năm rõ mười, kẻ gây án đã nhận tội, các cơ quan
tố tụng đang tiến hành những thủ tục cần thiết để sớm minh oan và phục
hồi các quyền lợi hợp pháp cho Nguyễn Thanh Chấn.
Có
được chứng kiến những giây phút gặp gỡ đẫm nước mắt giữa Nguyễn Thanh
Chấn và người thân tại Trại giam Vĩnh Quang và cả những giọt nước mắt
xúc động của một số cán bộ điều tra, cán bộ Viện KSNDTC, các cán bộ của
Trại giam Vĩnh Quang thì mới thấy nỗi oan sai, khổ nhục mà anh Chấn và
những người thân trong gia đình phải chịu đựng suốt 10 năm nay khủng
khiếp đến mức nào.
Chúng
ta phải cảm ơn Cục Điều tra Viện KSNDTC, chỉ trong một khoảng thời gian
cực ngắn là 25 ngày đã điều tra xong một vụ trọng án xảy ra từ 10 năm
trước. Điều đó thể hiện rõ tinh thần trách nhiệm cao của tập thể cán bộ,
điều tra viên Cục Điều tra trước sinh mệnh của người dân.
Chúng
tôi rất thấm thía câu nói của ông Lê Hữu Thể, Phó viện trưởng Viện
KSNDTC phát biểu tại buổi công bố quyết định trả tự do cho Nguyễn Thanh
Chấn: "Chúng tôi thấu hiểu sự đau đớn, tủi nhục mà anh Chấn, cũng như
gia đình đã phải chịu đựng. Trách nhiệm của chúng tôi là trong bảo vệ
pháp luật thì không được bỏ lọt kẻ gian, không làm oan người ngay. Trong
quá trình thực hiện tố tụng vụ án này, tới đây, các cơ quan chức năng
sẽ xem xét, những ai làm sai thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Dù có muộn, nhưng cuối cùng công lý cũng đã được bảo vệ".
Sẽ
còn nhiều việc phải làm, trong đó chắc chắn rằng Tòa án, Viện Kiểm sát,
Bộ Công an, Công an tỉnh Bắc Giang sẽ phải tổ chức tiến hành kiểm điểm,
làm rõ trách nhiệm của các cá nhân trong việc điều tra, xét xử vụ án
này.
Đây
quả là một bài học đắt giá cho các cơ quan tố tụng và đặc biệt là bài
học đắt giá cho Cơ quan Điều tra Công an tỉnh Bắc Giang và Viện KSND
tỉnh Bắc Giang. Một cán bộ Viện KSNDTC nói với tôi rằng: "Tội đồ trong
vụ oan sai này là kiểm sát viên, bởi anh ta là người tham gia khám
nghiệm hiện trường, tham gia quá trình điều tra từ lúc ban đầu, trực
tiếp hỏi cung, phúc cung. Để Cơ quan Điều tra làm sai như vậy thì rõ
ràng trách nhiệm chính là của kiểm sát viên".
Cũng
phải nói thêm rằng, trong những năm gần đây, lãnh đạo Bộ Công an đã có
nhiều chỉ thị, biện pháp nhằm chấm dứt việc một số điều tra viên có hành
vi bức cung, mớm cung, dùng nhục hình biến tướng với bị can… Tuy nhiên,
nơi này, nơi khác vẫn còn có những vụ việc đau lòng xảy ra. Cơ quan
Điều tra của Công an Bắc Giang từ nhiều năm nay đã có tiếng không hay về
chuyện dùng nhục hình biến tướng đối với bị can. Mong rằng những vụ
việc như thế này sẽ không bao giờ có nữa trong lịch sử tư pháp Việt Nam.
Và
cũng phải nói thêm một điều rằng, các cơ quan bảo vệ pháp luật, những
nơi nhận đơn thư khiếu tố, khiếu nại của người dân hãy chịu khó đọc và
đừng có thái độ vô cảm đối với những nỗi oan khuất của dân.
|
- 13/11/2013 13:16
Tức cười ! Đất nước có hệ thống pháp luật hẳn hoi , người dân bị oan ức thì tự điều tra , tìm chứng cớ lấy .
- 13/11/2013 12:14
Để cho vụ án Nguyễn Thanh Chấn được rõ ràng, minh bạch, tôi nhất trí để Cơ quan điều tra Bộ Quốc phòng vào cuộc. Bởi ĐTV, VKS, Tòa án trong vụ xét xử gây oan sai là so Công an,VKSND, tòa an đều sai rất ngiệm trọng, gây hậu quả xấu trong dư luận.
- 13/11/2013 12:08
Tôi đồng ý với tác giả bài viết là không thể để các cơ quan Bắc Giang tiến hành điều tra vụ án oan này mà cần phải thành lập một tổ công tác đặc biệt có đủ quyền hạn cần thiết để tiến hành điều tra nhằm đảm bảo tính khách quan, đồng thời để răn đe những người vẫn sử dụng biện pháp bức cung, mớm cung trong điều traphas án.
- 13/11/2013 11:55
Tôi rất đồng tình với ý kiến của tác giả bài báo này, ai làm sai người đó phải chịu trách nhiệm. Người chịu trách nhiệm đầu tiên phải là các điều tra viên của Công an và các kiểm sát viên của tỉnh Bắc giang. Vì các chứng cứ và hồ sơ mà họ trình lên đã đánh lừa cơ quan luật pháp cấp trên mới dẫn đến sự sai lệch vụ án như vậy. Việc điều tra các sai phạm này do Cục điều tra của viện kiểm sát nhân dân tối cao đảm nhận. Chính cục điều tra là cơ quan đã mất rất nhiều công sức để đưa vụ này ra ánh sáng, không phải tự nhiên mà có được kết quả tốt đẹp với ông Chấn như vậy. Cám ơn cục điều tra viện kiểm sát nhân dân tối cao đã đem lại công bằng cho pháp luật.
- 13/11/2013 11:43
Bài viết rất hay, hợp lòng dân mạng đang hàng ngày theo dõi vụ án oan sai tại Bắc Giang, cũng hy vọng là pháp luật sẽ công bằng với tất cả mọi người. Trong trường hợp vụ án ông Chấn oan sai sẽ không có việc và không bao giờ các cán bộ điều tra họ nhận có chuyện ép cung và các hình thức nhục hình với ông Chấn đâu, chỉ khi nào cơ quan cao hơn điều tra có đầy đủ tình tiết thì họ mới chịu nhận, vì sao chắc mọi người cũng quá hiểu rồi vì họ đang là những cán bộ có chức, có quyền và có quân hàm như thế thì làm gì có chuyện họ nhận, vụ án này nếu không làm sáng tỏ thì lòng dân không biết còn tin vào ai đây?.
- 13/11/2013 11:37
Việc ép cung, bức cung đã quá rõ vì không bức cung, ép cung thì làm sao ông chấn không phạm tội lại nhận tội, nhân xong thì ra trước toà không nhận. Hơn khi ông chấn bắt sau gần 1 tháng ông chấn viết đơn tự thú, thử hỏi điều tra viên không bày thì ai bày. Nhưng để khởi tố bọn này e rằng hơi khó
- 13/11/2013 11:33
TÁI THẨM HAY GIÁM ĐỐC THẨM VỤ ÁN ÔNG NGUYỄN THANH CHẤN? Hoàng Mai Trong những ngày qua dư luận bức xúc về vụ ông Chấn bị oan bao nhiêu thì cũng bức xúc về cách hành xử của các cơ quan thực thi pháp luật bấy nhiêu. Ông Vũ Đức Khiển, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban pháp luật của Quốc Hội thì cho rằng vụ án này cần phải kháng nghị giám đốc thẩm. Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao khẳng định phải kháng nghị tái thẩm. Tất nhiên, dù tái thẩm hay giám đốc thẩm thì kết quả cuối cùng vẫn là phải minh oan cho ông Nguyễn Thanh Chấn, phải bồi thường cho ông Chấn (có lẽ là phải cho cả gia đình ông Chấn). Nhưng vấn đề là ở chỗ ai bồi thường? Tất nhiên câu trả lời sẽ là người nào, cơ quan nào sai thì người đó, cơ quan đó phải bồi thường. Tái thẩm hay phúc thẩm sẽ là cơ sở pháp lý để trả lời cho câu hỏi này. Như vậy, vấn đề đặt ra là vụ án này là tái thẩm hay giám đốc thẩm không phải giống nhau (nếu giống nhau thì pháp luật quy định hai trường hợp này làm gì?). Tái thẩm vụ án hình sự chỉ xảy ra trong trường hợp vụ án đã được xét xử hoàn toàn đúng, cả về tố tụng lẫn áp dụng pháp luật. Tuy nhiên cái đúng ấy sẽ bị coi là sai khi xuất hiện một tình tiết mới. Đó là tình tiết đã tồn tại khách quan trong quá trình xét xử mà ácc cơ quan tố tụng không biết, giờ mới biết. Tình tiết ấy sẽ làm thay đổi quyết định của tòa án. Thí dụ, trước đây mọi chứng cứ buộc tội ông Chấn là hoàn toàn đúng, và ông chấn bị buộc tội giết người, cướp của. Vì giết người, cướp của là hai tội nên tổng hợp hình phạt là tù chung thân. Lúc trước khẳng định ông Chấn cướp 2 nhẫn vàng. Tuy nhiên sau đó người ta lại tìm thấy vàng ngay trong nhà nạn nhân, trong tủ, chẳng hạn, do nạn nhân đã cất giữ trước khi bị giết. Đó là tình tiết mới, xử theo tái thẩm để giảm tội cho ông Chấn. Sự việc vừa qua không phải như vậy. Vụ này không thể gọi là tái thẩm với cái gọi là "tình tiết mới" được. Chúng ta hãy tưởng tượng, nếu tình tiết mới này xuất hiện trước đây 9 năm thì ông Chấn tù 1 năm, nếu 10 năm sau mới xuất hiện thì ông Chấn bị tù 20 năm. Vô lý. Ông Chấn không phạm tội, quá trình tố tụng đã quá sai nên lẽ ra phải kháng nghị giám đốc thẩm lâu rồi. Chỉ có điều ra quyết định tái thẩm là có vẻ hợp lý, bênh vực cho hai cơ quan có thẩm quyền ra kháng nghị giám đốc thẩm đối với vụ án này. Xét về bản chất sự việc, ông Chấn không liên quan gì đến vụ giết người, chẳng quan hệ gì với kẻ thực sự là sát nhân. Ông cũng không cần biết ai giết người, ông chỉ muốn minh oan cho ông càng sớm, càng tốt. Tình tiết mới là đối với Viện kiểm sát, không phải là mới đối với ông Chấn. Nếu coi việc đầu thú của Lê Nguyễn Chung là tình tiết mới chẳng lẽ tình tiết này không có (Chung không đầu thú) thì vụ án ông Chấn không được kháng nghị theo thủ tục tái thẩm? Không được kháng nghị thì ông Chấn vẫn phải chấp hành án phạt tù chung thân? Vi phạm tố tụng là hủy án rồi, cơ quan tố tụng không chứng minh được ông Chấn phạm tội là phải trả tự do cho ông ngay, xin lỗi ông và bồi thương thiệt hại về vật chất và tinh thần cho ông. Hãy giả thiết ông Chấn không phạm tội mà ai đó là em ông Chấn phạm tội, ông muốn nhận tội thay em ông. Tôi đố ông Chấn làm việc này mà qua mặt được cơ quan điều tra. Đằng này ông hoàn toàn vô can, ép cung, ép nhận tội. Như vậy, nếu không chứng minh được ông Chấn phạm tội thì trả tự do gay cho ông qua trình tự giám đốc thẩm. Kể cả trường hợp chưa có sự tự thú của tên Chung thì coi như chưa tìm ra thủ phạm và phải tiếp tục điều tra tìm ra thủ phạm. Làm như vừa qua chẳng khác nào có người bị giết thì phải có người ngồi tù, tìm ra người ngồi tù thế chỗ thì mới thả người trước ra. Thế nếu tên Chung lại chối, lại phản cung thì sao? Chả lẽ quay lại bắt ông Chấn vào tù, đến khi nào... bắt được tên giết người thì ông mới được trả tự do?
- 13/11/2013 11:09
Mình không phải là LS nhưng cũng đồng ý với ý kiến của tác giả. Nên khởi tố vụ án, đình chỉ công tác những người có liên quan, đồng thời yêu cầu Ủy Ban Giám sát Quốc hội vào cuộc...thì may ra, còn chờ các ĐTV,KSV nhận tội à, quên đi nhé !?
Bạn đọc viết
Mấy hôm nay, đọc báo thấy đại biểu Quốc hội than tỉnh nào cũng đua nhau xây trụ sở cơ quan công quyền hoành tráng, lộng lẫy như cung điện vua chúa ngày xưa. Mà có khi còn nguy nga hơn nữa là khác, bởi như điện Thái Hòa của vua chúa triều Nguyễn ở Huế chẳng hạn, cũng chỉ cao bằng tòa nhà 3 tầng bây giờ.
Không chỉ trụ sở UBND tỉnh, tỉnh ủy, mà trụ sở các sở, ban, ngành cũng rất hoành tráng. Phòng khách của cơ quan, phòng làm việc của các sếp đều sắm nội thất đắt tiền thuộc dạng quý hiếm với những bộ xalông đồ sộ, chạm khắc tinh xảo, có giá hàng trăm triệu làm bằng gỗ quý thuộc nhóm đặc biệt bị cấm khai thác như trắc, sến, cẩm lai… Có văn phòng còn trưng cả bộ ngà voi thật uy nghi, lộng lẫy.
Xem tin tức thời sự thế giới trên truyền hình, thấy văn phòng công sở ở các nước nội thất bình thường, đặc biệt không có những bộ bàn ghế đồ sộ bằng gỗ như ở ta. Ngay cả phòng họp cấp nhà nước, bàn ghế cũng rất đơn giản, phần lớn là sản phẩm công nghiệp. Phải chăng ở các nước đó, người ta không biết cách chơi sang?
Nhân ngày nghỉ cuối tuần, bên tách càphê tỏa hương vị thơm ngát đầy quyến rũ, Luồn và Cúi bèn làm một cuộc “vấn đáp” để tự giải tỏa những thắc mắc của mình.
Luồn hỏi:
- Này cậu, tại sao công sở ở ta cái nào cũng to lớn, nguy nga thế nhỉ?
Cúi đáp:
- Vì nước ta có rừng vàng, lắm gỗ quý?
- Sai!
- Vì nước ta giàu, lắm tiền nhiều bạc!
- Lại sai!
- Vì các sếp ở ta biết cách chơi sang?
- Vẫn sai!
- Vì đấy là những dự án tiền tỉ mà phần trăm không hề nhỏ?
- Đúng một phần ba!
- Vì quan chức mình thích giải quyết khâu oai?
- Thêm một phần ba nữa!
- Mệt cho cậu quá! Thế còn cái gì nữa?
- Cậu cứ bình tĩnh. Đi đâu mà vội mà vàng.
- Sốt ruột quá! Lẹ lên cha nội.
Luồn vẫn thủng thẳng, nhấm nháp tách càphê rồi nói:
- Này nhé, dân mình tuy được tiếng là gan góc nhưng mà cũng nhát lắm. Thời xưa, mỗi khi có việc phải đến công đường là run như cầy sấy. Chưa nói đến cái uy của quan lớn, mà chỉ cần bước qua cổng công đường thôi là đã thấy choáng trước những tòa ngang dãy dọc, bởi lâu nay chỉ biết quanh quẩn nơi túp lều tranh của mình. Đứng trước cái to lớn, đồ sộ, tâm trạng người dân mình thường hay bị ngợp lắm! Cái sự choáng ngợp ấy còn có phần vì do mặc cảm với thân phận nghèo hèn nữa.
- Cậu cứ cà ràng mãi.
- Đánh trúng tâm lý đó của người dân, các sếp ngày nay đua nhau xây trụ sở thật to, càng uy nghi càng tỏ rõ cái uy của mình. Mỗi lần sếp mới nhậm chức là trụ sở y như rằng được lột xác. Đứng trước những “cung điện” nguy nga như thế, đố anh dân nào khi có việc phải đến gõ cửa công đường mà lại không run sợ, có gan cóc tía thì rồi cũng phải khép nép thôi. Cho nên, khi phải đối mặt với các vị công bộc, bao nhiêu sự chuẩn bị về tinh thần trước đó bỗng dưng biến mất, cái miệng chỉ còn biết vâng vâng dạ dạ mà thôi. Đấy, cậu thấy quyền uy có tuyệt đối không?
- Quả đúng thế thật. Nói chi dân, ngay bọn ta đây tuy có tí máu mặt, ấy thế mà mỗi khi lên trển, chân còn bước không vững nữa là...
- Đấy, bây giờ thì cậu hiểu tại sao công sở ở ta cái nào cũng to lớn, nguy nga rồi chứ!
Nguyễn Duy Xuân
Xem tin tức thời sự thế giới trên truyền hình, thấy văn phòng công sở ở các nước nội thất bình thường, đặc biệt không có những bộ bàn ghế đồ sộ bằng gỗ như ở ta. Ngay cả phòng họp cấp nhà nước, bàn ghế cũng rất đơn giản, phần lớn là sản phẩm công nghiệp. Phải chăng ở các nước đó, người ta không biết cách chơi sang?
Nhân ngày nghỉ cuối tuần, bên tách càphê tỏa hương vị thơm ngát đầy quyến rũ, Luồn và Cúi bèn làm một cuộc “vấn đáp” để tự giải tỏa những thắc mắc của mình.
Luồn hỏi:
- Này cậu, tại sao công sở ở ta cái nào cũng to lớn, nguy nga thế nhỉ?
Cúi đáp:
- Vì nước ta có rừng vàng, lắm gỗ quý?
- Sai!
- Vì nước ta giàu, lắm tiền nhiều bạc!
- Lại sai!
- Vì các sếp ở ta biết cách chơi sang?
- Vẫn sai!
- Vì đấy là những dự án tiền tỉ mà phần trăm không hề nhỏ?
- Đúng một phần ba!
- Vì quan chức mình thích giải quyết khâu oai?
- Thêm một phần ba nữa!
- Mệt cho cậu quá! Thế còn cái gì nữa?
- Cậu cứ bình tĩnh. Đi đâu mà vội mà vàng.
- Sốt ruột quá! Lẹ lên cha nội.
Luồn vẫn thủng thẳng, nhấm nháp tách càphê rồi nói:
- Này nhé, dân mình tuy được tiếng là gan góc nhưng mà cũng nhát lắm. Thời xưa, mỗi khi có việc phải đến công đường là run như cầy sấy. Chưa nói đến cái uy của quan lớn, mà chỉ cần bước qua cổng công đường thôi là đã thấy choáng trước những tòa ngang dãy dọc, bởi lâu nay chỉ biết quanh quẩn nơi túp lều tranh của mình. Đứng trước cái to lớn, đồ sộ, tâm trạng người dân mình thường hay bị ngợp lắm! Cái sự choáng ngợp ấy còn có phần vì do mặc cảm với thân phận nghèo hèn nữa.
- Cậu cứ cà ràng mãi.
- Đánh trúng tâm lý đó của người dân, các sếp ngày nay đua nhau xây trụ sở thật to, càng uy nghi càng tỏ rõ cái uy của mình. Mỗi lần sếp mới nhậm chức là trụ sở y như rằng được lột xác. Đứng trước những “cung điện” nguy nga như thế, đố anh dân nào khi có việc phải đến gõ cửa công đường mà lại không run sợ, có gan cóc tía thì rồi cũng phải khép nép thôi. Cho nên, khi phải đối mặt với các vị công bộc, bao nhiêu sự chuẩn bị về tinh thần trước đó bỗng dưng biến mất, cái miệng chỉ còn biết vâng vâng dạ dạ mà thôi. Đấy, cậu thấy quyền uy có tuyệt đối không?
- Quả đúng thế thật. Nói chi dân, ngay bọn ta đây tuy có tí máu mặt, ấy thế mà mỗi khi lên trển, chân còn bước không vững nữa là...
- Đấy, bây giờ thì cậu hiểu tại sao công sở ở ta cái nào cũng to lớn, nguy nga rồi chứ!
Nguyễn Duy Xuân
Báo Lao Động số 161/2013 ra ngày 16.7 đã đăng bài: “TAND TP.Bắc Ninh: Bức hai ông già vào vòng lao lý”- phản ánh việc cơ quan tiến hành tố tụng TP.Bắc Ninh đã dựa vào lời khai không đúng sự thật để bắt tạm giam, truy tố hai ông già (Nguyễn Văn Đàng và Nguyễn Văn Tuyến) gần 70 tuổi - trong đó một ông là thương binh mức độ thương tật 61% - về tội “gây rối trật tự công cộng”.
Vụ án được đưa ra xét xử sơ thẩm, nhưng đã bị toà trả hồ sơ điều tra lại. Sau 3 tháng, Cơ quan điều tra - Công an tỉnh Bắc Ninh bất ngờ thay đổi tội danh truy tố hai ông già này từ tội “gây rối trật tự công cộng” sang tội “chống người thi hành công vụ”.
Tại phiên tòa diễn ra các ngày 12-16.7, TAND TP.Bắc Ninh đã đưa hai ông ra xét xử sơ thẩm về tội “chống người thi hành công vụ” và tuyên mức án Nguyễn Văn Tuyến 6 tháng tù giam; Nguyễn Văn Đàng 8 tháng tù giam (trước đó, 2 ông đã bị bắt tạm giam hơn 3 tháng).
Ngày 13.11.2013, TAND tỉnh Bắc Ninh xét xử phúc thẩm vụ án. Sau khi xem xét toàn bộ vụ án, HĐXX cho rằng, hành vi của hai ông không còn nguy hiểm cho xã hội, nên đã áp dụng Điều 25 BLHS tuyên miễn trách nhiệm hình sự với hai ông Nguyễn Văn Đàng và Nguyễn Văn Tuyến
Tại phiên tòa diễn ra các ngày 12-16.7, TAND TP.Bắc Ninh đã đưa hai ông ra xét xử sơ thẩm về tội “chống người thi hành công vụ” và tuyên mức án Nguyễn Văn Tuyến 6 tháng tù giam; Nguyễn Văn Đàng 8 tháng tù giam (trước đó, 2 ông đã bị bắt tạm giam hơn 3 tháng).
Ngày 13.11.2013, TAND tỉnh Bắc Ninh xét xử phúc thẩm vụ án. Sau khi xem xét toàn bộ vụ án, HĐXX cho rằng, hành vi của hai ông không còn nguy hiểm cho xã hội, nên đã áp dụng Điều 25 BLHS tuyên miễn trách nhiệm hình sự với hai ông Nguyễn Văn Đàng và Nguyễn Văn Tuyến
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét