Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014

NGƯỜI NAM KẺ BẮC



"Man is so made that when anything fires his soul, impossibilities vanish". (La Fontaine)
Khi lửa cháy trong linh hồn con người, không điều gì là không thể. 





 TỰ TỬ

Xuân quăng một dải lụa đào
Đầu trên mắc nợ với bao nhiêu tình

Đầu dưới Xuân thắt cổ mình
Rồi Xuân đu gió buông tình rụng rơi

Trời ơi Xuân tự tử rồi
Cho thôi duyên nợ cho vùi tình si

Xuân yên tâm mà chết đi
Chẳng xuân nào cứu được tình tàn phai

Rồi hạ nó xộc đến ngay
Rồi thu nó lại chau mày chạy ngang

Rồi gió đông thổi bẽ bàng
Rồi hồn xuân lại mò sang thôi mà

Cầu cho xuân nữa nếu còn
Nếu tôi yêu được một nàng thật Xinh

Thì tôi khoá cửa nhốt Xuân
Không cho dải lụa quăng Tình vào đâu...? ha ha ha
 

Phan Thiết



NHỜ XUÂN

Này nhé Xuân ơi Nẫu nhờ xuân
Xuân tới từng Em Nẫu thầm yêu
Hôn lên má thắm hoa môi thắm
Để Nẫu ngất ngây giữa Xuân này

Này nhé xuân ơi nhớ nhé Xuân
Chỉ hôn một nụ thôi nhớ chưa
Thế là Xuân đã Xuân hơn Nẫu
Nẫu đã được hôn Em nào đâu

Tình Nẫu bao la Nẫu biết mình
Làm sao qua mặt được ông Trời
Nên Nẫu đành nhờ Xuân khoe hộ
Tình Nẫu yêu thương mãi mọi người !
  


 Phan Thiết



 XUÂN BUỒN VUI

Sau những ngày hối hả nhiều ít chuẩn bị Tết theo riêng tư tâm tình mình với Xuân với Tết...
Sau mồng 1 mồng 2 dành trọn vẹn cho gia đình Nội Ngoại...

Giờ hơi thư thả bỗng thấy thèm viết một điều gì...nhưng viết vui hay buồn đây...?
Tết nên viết vui...
Cố tìm trong lòng chút ít gì vui nhưng thật tình lòng nguội lạnh...chỉ có buồn

Thôi...
Ta viết thật lòng ta những chuyện buồn mới nhất trong hai ngày đầu tiên của Xuân Giáp Ngọ này...những nỗi buồn thành thực khi được nói ra thì chính nó lại làm ta ấm áp thật nhiều...

Bầy cháu nhỏ thì ta Lỳ Xì cho chúng cười toe toét...
Cứ Tết trước đến Tết sau lại có thêm chừng nửa tá những Thiên Thần Mới Toe bi bô tay múa trước mặt ta những ngày Xuân Đầy Vơi...

Họ Mạc còn lại vài Bậc Cao Niên 100 thiếu 85 thừa...

Ứa nước mắt trong lòng trước Bác Chiểu Chị Cả của Bố....nuôi các Em như Mẹ...nay nằm bẹp ngót năm rồi...
Đau thắt lòng âm thầm nhìn Cô Choé Em Bố...người Cô vui tính lạc quan và thiệt thòi nhất nhà... khi Cách Mạng về... Gia Đình Danh Giá tan nát mất hết...trở thành bần cùng...
Sau hơn năm nằm liệt... giờ Cô vô tri thiêm thiếp sống thực vật với mấy cái ống nhựa cắm vào thân hình dát mỏng lét lên giường vơ không được dúm tay...

Nhìn Bác và Cô...nhớ xót xa Bố đã mất từ lâu...bởi họ là những giọt nước chằn chặn như nhau Tâm Đức Nghĩa Tình Yêu Thương không phút giây nào suy suyển với cháu con...với cuộc đời...



Bác Chiểu... nhà hay gọi theo tên chồng là Bác Kiên Gái...mặt hoa da phấn...đẹp và minh mẫn đến 90 thì gần cả năm 91 Quý Tỵ nằm trên giường bệnh mê mê tỉnh tỉnh...cứ chợt tỉnh là kể chuyện Ông Bà xưa đầu bạc răng long hạnh phúc...

Cô Choé Tết nào cũng ròn rã tiếng cười...biến những kỷ niêm tuổi thơ cay đắng vật đổi sao rời đang thịnh thành suy...những chuyện lẽ ra khóc mà thành cười vui như Tết khi lũ con cháu đến chúc Tết Cô...
Nhớ lại rồi cười thầm khi Cô nhận phong bao mừng Thọ các cháu tíu tít biếu Cô...Cô cười tươi hứa dõng dạc... Cô Hứa Ăn Ngoan Chóng Nhớn...
Xót Cô quá...giờ người như tờ giấy bản rải trên giường...

Ôi thời gian có tàn nhẫn vô thường...?





Bác Kiên Rể Trưởng mà cả họ phong Bác là Siểu Rể và tâm phục khẩu phục trước tận tụỵ vô tư của Bác với Nhà Vợ...nhà vợ bảo mình cũng na ná Bác Kiên...

Bác yêu viết lách từ trẻ đến khi đỗ tú tài toàn phần và cho đến tận giờ 94 tuổi cực kỳ minh mẫn...vẫn có bài đăng báo Xuân...
Thấy Nẫu cầm đầu phái đoàn con cháu tới chúc Tết...Bác cười tươi giơ tay bắt ấm nồng chúc Nẫu Xuân mới nhiều Tranh Thơ Truyện...
Bác bảo : Bác đọc cháu chóng hết cả mặt nhưng rời ra thì lại chóng mắt hơn...thế mới bỏ mẹ chứ...sau Bác phát hiện ra đọc mày huyết áp Bác cực ổn định...thanks ông cháu...
Nhưng Bác nói thật nhé...chữ nghĩa mày thì lồm cồm cua bò ngang dọc...rất khó chịu vì không thể được nếu cứ cố tình bắt hết chữ của mày nhăm nhe nấu một nồi riêu cua...nhưng nếu không tham ăn mà chỉ ngắm nghía thì có khoái cảm rất đặc biệt khi những con cua của mày to nhỏ đực cái bò lung tung trên những bờ ngang lối dọc cuộc đời...Cháu viết khá đấy...Cái Tình kéo lại cho cháu tất cả...cố mà giữ lấy nhé con...
Nẫu trịnh trọng chắp tay bái Đại Sư Phụ...

Trong lúc cả lũ cháu mải xúm quanh với Bác Kiên Gái...Bác Trai vào buồng hí húi lục lọi hồi lâu trong kho sách rồi đem ra một quyển hỏi Nãu : Cháu thích Chế Lan Viên chứ...Nẫu nói : Dạ cháu thích ạ...Mày không thích Bác cũng tặng bởi hai nhẽ...một là mày cũng mang họ Phan...Chế Lan Viên họ Phan...Phan Ngọc Hoan...hai là Bác đọc mày có hơi hường một số người nhưng suy cho cùng Bác thấy mày khá gần Chế Thi Nhân hơn cả...mày thấy sao ?
Bác đọc mấy câu này của Chế ...Bác thấy mày cũng nhiều bài nhiều câu "Láo" như Chế...láo quá :

"...Mặc kệ lời Phật dạy
Miếng tình ta lại ăn...
...............................
Nhớ đời và nhớ mộng
Phật ngồi mê trong hương...
.....................................
Thôi anh dẫn em về
Thuyền yêu ta đã dục
Chùa Trong ra bến Đục
Nắng chiều đang dần mê..."

Nẫu chỉ còn nước quỳ vái... Bác tha cho cháu...ngàn lần tha ạ...!

Chế Lan Viên nhà thơ cách mạng...Nẫu nghe thế hơi bị nhiều và cũng đã từng tin thế...
Thực ra Nẫu nghĩ cho riêng mình không phải thế...
Thơ Ông Lớn Lao với Cuộc Đời ở vai trò Thi Nhân Thuần Khiết...
Và có một giai đoạn chẳng dài gì đâu... thơ Ông cực huy hoàng với Lý Tưởng Cách Mạng....cái lý tưởng đã tạo ra cái hiện thực mà chính nó buộc Ông phải xét lại cuộc đời mình...

Và thơ Chế Lan Viên chỉ thực sự là Ông...là Điêu Tàn...là những Bài Thơ Việt Nam Tuyệy Đẹp...
Và một trong rất nhiều những bài ấy là bài Thơ Thật Tuyệt...mà Nẫu xin giới thiệu với các Bạn dưới đây :

ĐI TRONG HƯƠNG CHÙA HƯƠNG

Nhớ ngày đen tối qua
Cổng thiên Trù sụp đổ.
Chùa mới giờ ta xây
Lòng ta làm vôi vữa

Chùa tiên ơi !Ơi chùa Tiên !
Qủa táo ăn một nửa
Anh hôn bàn tay em
Cảm ơn người vít quả

Thơ chúa Trịnh dẫu tài
Mắt ta nhìn vội vã
Qủa táo cắn kề môi
Sánh bài thơ trên đá

Bên kia là chùa Tuyết
Phải qua rừng hoa mai
Anh qua rừng hương ấy
Thì gặp mặt em cười

Quên lọc lừa phản phúc
Anh hái cành ngọc trâm
Mặc kệ lời Phật dậy
Miếng tình ta lại ăn

Động hương tích sát kề
Em ! Em! dừng bước lại !
Hạnh phúc bước mình đi
Nơi đời đang chảy suối

Nơi bụi trúc dẫn đường
Chim cu gù lạc lối
Nơi nhành mai vẫy gọi
Thung lũng trắng bay hương

Hạnh phúc cũng là đây
Khi tình anh đã tới
Nhũ đá tình yêu bày
Hang chùa Trong mát rợi

Rêu cỏ cũng mùa xuân
Gịọt thời gian tí tách
Tạo vật động lòng trần
Trong thẳm sâu tịch mịch

Phật thức tỉnh hai hàng
Áo mầu xao cửa động
Nhớ đời và nhớ mộng
Phật ngồi mê trong hương

Thôi anh dẫn em về
Thuyền yêu ta đã dục
Chùa Trong ra bến Đục
Nắng chiều đang dần mê

Suối Yến đợi chờ ta
Trời sao buông thạch nhũ
Đêm như chùa Hương mở
Ở trên đầu hai ta .
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét